Phụng Vụ Thánh Lễ

Thứ bảy tuần 19 Thường Niên năm CHẴN.

BÀI ĐỌC I: Ed 18, 1-10. 13b. 30. 32

“Ta sẽ xét xử mỗi người theo cách nó sống”.

Bài trích sách Tiên tri Êdêkiel.

Có lời Chúa phán cùng tôi rằng: Tại sao giữa các ngươi trong Israel có câu tục ngữ rằng: “Cha ông ăn nho chua thì con cháu ghê răng”?

Chúa là Thiên Chúa phán, Ta lấy sự sống Ta mà thề không lặp lại câu tục ngữ ấy ở Israel nữa. Này tất cả mọi sinh mạng đều thuộc về Ta; sinh mạng người cha cũng như sinh mạng người con, đều thuộc về Ta. Ai phạm tội, người ấy sẽ chết. Ai công chính, giữ lề luật và đức công bình, không ăn (của cúng) trên núi và không ngước mắt nhìn các thần tượng của nhà Israel, không xúc phạm đến vợ người khác, không gần gũi đàn bà khi họ không được sạch, không áp bức người ta, trả đồ cầm cố cho người mắc nợ, không cưỡng đoạt của ai, đem bánh cho người đói khát, đem áo mặc cho người trần trụi, không cho vay ăn lời, không lấy thêm của người, giữ tay không làm điều gian ác, xét đoán công minh giữa hai người, ăn ở theo luật lệ của Ta, và giữ các giới răn của Ta để thực hiện chân lý, người đó mới là công chính, nó sẽ được sống.

Chúa là Thiên Chúa phán. Nhưng nếu người đó sinh ra một đứa con trộm cướp, khát máu, phạm tội trong những lỗi nói trên, thì đứa con ấy không đáng sống, vì đã làm những điều đáng ghét, nó sẽ chết, và máu nó sẽ đổ trên đầu nó.

Vì vậy, hỡi nhà Israel, Ta sẽ xét xử mỗi người theo cách nó sống: Chúa là Thiên Chúa phán. Các ngươi hãy trở lại và hãy hối cải tất cả những điều gian ác, thì sự gian ác sẽ không huỷ diệt các ngươi. Hãy dứt bỏ hết mọi tội lỗi các ngươi đã phạm, và hãy tạo cho các ngươi một tâm hồn và một tinh thần mới. Hỡi nhà Israel, tại sao các ngươi muốn chết. Ta không thích cho ai phải chết: Chúa là Thiên Chúa phán. Hãy trở lại để được sống.

Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 50, 12-13. 14-15. 18-19

Đáp: Ôi lạy Chúa, xin tạo cho con quả tim trong sạch (c. 12a).

1) Ôi lạy Chúa, xin tạo cho con quả tim trong sạch, và canh tân tinh thần cương nghị trong người con. Xin đừng loại con khỏi thiên nhan Chúa, chớ thu hồi Thánh Thần Chúa ra khỏi con.

2) Xin ban lại cho con niềm vui ơn cứu độ; với tinh thần quảng đại, Chúa đỡ nâng con. Con sẽ dạy kẻ bất nhân đường nẻo Chúa, và người tội lỗi sẽ trở về với Ngài.

3) Bởi vì Chúa chẳng ưa gì sinh lễ, nếu con dâng lễ toàn thiêu, Chúa sẽ không ưng. Của lễ con dâng, lạy Chúa, là tâm hồn tan nát; lạy Chúa, xin đừng chê tấm lòng tan nát khiêm cung.

ALLELUIA: Tv 118, 18

All. All. – Lạy Chúa, xin mở rộng tầm con mắt con, để con tuân cứ luật pháp của Chúa và để con hết lòng vâng theo luật đó. – All.

PHÚC ÂM: Mt 19, 13-15

“Đừng ngăn cấm các trẻ nhỏ đến với Ta, vì Nước Trời là của những người giống như chúng”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, người ta đem những trẻ nhỏ đến cho Chúa Giêsu để Người đặt tay và cầu nguyện cho chúng. Các môn đệ liền quở trách chúng, nhưng Chúa Giêsu bảo: “Hãy để các trẻ nhỏ đến với Ta, và đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những người giống như chúng”.

Sau khi Người đặt tay trên chúng, thì Người đi khỏi nơi đó.

Đó là lời Chúa.

Suy Niệm 1: Để trẻ em đến với Thầy

(Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.)

Bàn tay con người thật là cao quý.

Trong Cựu Ước, Đức Chúa muốn ông Môsê đặt tay trên ông Giosuê

để chia sẻ cho ông này quyền lãnh đạo dân (Ds 27, 18. 23).

Cụ Giacóp đã chúc phúc cho hai đứa cháu là Épraim và Mơnase

bằng cách đưa hai tay đặt trên đầu chúng (St 48, 14).

Cử chỉ đặt tay trên cũng thường thấy trong Giáo Hội thuở ban đầu.

Chúa Thánh Thần được trao ban qua việc đặt tay (Cv 8, 17-19; 19, 6).

Qua đặt tay, bảy phó tế đầu tiên lãnh nhận sứ vụ (Cv 6, 6).

Bácnaba và Saolô cũng được đặt tay sai để sai đi truyền giáo (Cv 13, 3).

Bàn tay Thiên Chúa là khí cụ che chở, đỡ nâng.

“Ngài bao bọc con cả sau lẫn trước,

bàn tay của Ngài, Ngài đặt trên con (Tv 138, 5).

Bàn tay của Đức Giêsu đóng vai trò lớn trong sứ vụ.

Ngài chữa anh mù bằng cách đặt tay trên mắt anh (Mc 8, 25).

Ngài cũng chữa bà còng lưng theo cách tương tự (Lc 13, 13).

Người ta xin Ngài đặt tay để chữa một anh điếc và ngọng (Mc 7, 32),

thậm chí đặt tay để hoàn sinh một em gái mới chết (Mt 9, 18).

Trong bài Tin Mừng hôm nay,

Cha mẹ của các em đã đưa các em đến với Đức Giêsu,

để được Ngài đặt tay trên chúng và cầu nguyện (c. 13).

Họ tin phúc lành đến với con cái họ qua cử chỉ ấy.

Cuối cùng, Đức Giêsu đã đặt tay trên các em nhỏ và cầu nguyện,

trước khi tiến về Giêrusalem để chịu khổ nạn (c. 15).

Nhưng các môn đệ lại bực bội và la rầy cha mẹ của các em.

Có lẽ đối với họ, Thầy Giêsu còn nhiều việc lớn lao để làm

hơn là mất thì giờ để chúc lành cho mấy em bé.

Đức Giêsu hoàn toàn không đồng ý với thái độ coi thường này.

Ngài nói thẳng: “Hãy để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng.”

Đến với Thầy Giêsu là quyền lợi của mọi trẻ em,

người lớn không được phép xâm phạm.

Ngài đưa ra lý do khiến các môn đệ phải tôn trọng trẻ em:

“vì Nước Trời là của những ai giống như chúng” (c. 14).

Như thế trẻ em, tuy không có chỗ cao trong xã hội,

nhưng lại có chỗ vững chãi trong Nước Trời.

Trẻ em có chỗ vì chúng hồn nhiên sống lệ thuộc vào cha mẹ,

và đón nhận mọi sự từ người khác với lòng biết ơn.

Những người lớn muốn vào Nước Trời phải nên giống chúng.

Đây là một tiến trình khó khăn và lâu dài,

vì người lớn phải quay lại, phải hoán cải để trở nên đơn sơ như trẻ thơ,

phải tự hạ mình xuống, bỏ đi những tự hào, tự mãn về mình (Mt 18, 3-4).

mở lòng đón lấy Nước Trời như quà tặng nhưng không.

Như thế trẻ thơ lại là mẫu mực cho các môn đệ của Thầy Giêsu.

Nước Trời dành cho trẻ thơ và những ai trở nên giống chúng.

Trẻ em có chỗ trong Nước Trời và trong Giáo Hội tại thế.

Các em cũng là thành viên trong cộng đoàn đức tin.

Lời dạy của Đức Giêsu vẫn mãi âm vang nơi chúng ta:

“Hãy để trẻ em đến với tôi, đừng ngăn cấm chúng.”

Chúng ta đã làm gì để đưa các em đến với Giêsu?

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, vì con bé nhỏ,

nên xin yêu ngài bằng khả năng bé nhỏ của con.

Cho con biết yêu

những công việc bé nhỏ mỗi ngày,

những công việc âm thầm,

những bổn phận mà con làm vì yêu mến.

Cho con biết yêu những hy sinh bé nhỏ mỗi ngày,

vui lòng đón nhận những thánh giá tuy nhỏ,

nhưng làm tim con đau đớn.

Cho con biết yêu tinh thần bé nhỏ của trẻ thơ,

đơn sơ thú nhận mình yếu đuối và bất lực,

sung sướng nương tựa vào duy một mình Chúa.

Hơn nữa, xin cho con can đảm,

dám chọn những gì giúp con trở nên bé nhỏ hơn,

nhờ đó con vui tuoi phục vụ mọi người

và hạnh phúc khi thấy Chúa lớn lên trong con.

Mỗi lần bị cám dỗ tự cao,

xin cho con biết ngắm nhìn con đường Chúa đã đi,

con đường bé nhỏ và khiêm hạ.

Ước gì con được làm bạn của Chúa

trên đường từ Bêlem đến Núi Sọ,

và được ở bên Chúa trong Nước Trời. Amen.

Suy Niệm 2: Con đường trẻ thơ

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Người ta coi thường trẻ em vì trẻ em không biết làm gì. Còn hơn thế nữa trẻ em còn gây phiền hà, cản trở công việc. Đó là nhìn theo quan điểm hiệu quả. Nhưng hiệu quả đời này không phải là tinh thần Nước Trời. Nước Trời không tìm hiệu quả theo kiểu trần gian. Không phải người lớn lao giỏi giang là đáng quí, nhưng là người “giống như trẻ nhỏ”. Tại sao? Vì Thiên Chúa không nhìn ta theo giá trị hiệu quả. Thiên Chúa nhìn ta theo giá trị người con. Dưới mắt cha, chỉ người con là đáng quí nhất. Ai xuất hiện trước mắt Chúa như người con bé nhỏ thảo hiền, người đó được hưởng mọi tình thương của Cha.

Chính Chúa Giê-su đã làm gương cho ta. Chúa Giê-su luôn là người con thảo hiếu bé nhỏ đối với Chúa Cha. Thảo hiếu bé nhỏ vì Chúa Giê-su biết mọi sự Người có đều nhận lãnh từ Cha. Mọi sự Người biết cũng đều nghe từ Cha. Đối với Người Chúa Cha là tất cả. Vì thế Chúa Giê-su suốt đời chỉ tìm thi hành thánh ý Chúa Cha. Người nói: “Lương thực của Thầy là làm theo ý Đấng sai Thầy”. Là người con bé nhỏ hiếu thảo, Người được Chúa Cha ưu ái tuyên dương: “Đây là con Ta yêu dấu, đẹp lòng Ta mọi đàng”.

Con đường trẻ thơ. Con đường của người con bé nhỏ hiếu thảo. Đó là con đường tuyệt hảo dẫn về Nước Trời. Ta chẳng làm gì nên công trạng. Ta chẳng thể tỏ ra là người lớn, có công, xứng đáng trước mặt Chúa. Ta chỉ có thể đến với Chúa bằng tâm tình người con bé nhỏ hiếu thảo. Ta sẽ được Chúa yêu thương và ban thưởng.

Gio-suê đã dẫn đưa người Do thái theo con đường bé thơ này khi ôn lại lịch sử và bắt họ tuyên xưng lựa chọn Thiên Chúa. Người Do thái đã ý thức Thiên Chúa là nguồn gốc mọi sự. Nhờ Thiên Chúa họ mới có sự sống. Nhờ Thiên Chúa họ mới có đất đai. Nhờ Thiên Chúa con đầu lòng của họ mới được cứu thoát. Nên họ phó thác cuộc đời trong tay Thiên Chúa. Chọn Chúa làm Chúa Tể duy nhất (năm lẻ).

Ê-dê-kiên tha thiết kêu gọi dân trở về con đường của người con hiếu thảo. Đổi mới trái tim. Sinh lại trong thần khí mới. Để trở nên trẻ thơ. Để hoàn toàn phó thác cuộc đời và hoàn toàn vâng theo con đường Chúa chỉ dẫn. Để được sự sống đời đời: “Hãy trở lại, …Hãy quẳng khỏi các ngươi mọi tội phản nghịch các ngươi đã phạm. Hãy tạo cho mình một trái tim mới và một thần khí mới” (năm chẵn).

Trở thành người con bé nhỏ, hiếu thảo. Hoàn toàn vâng theo ý Chúa. Đó là con đường chắc chắn nhất. Vì Chúa sẽ bồng bế ta đến nơi bình an.

Suy Niệm: 3 Nên như trẻ nhỏ mới được vào nước trời

Xem lại CN 27 TN B, Thứ Bảy tuần 7 TN.

Đơn sơ, trong trắng là những đặc tính quý giá nơi trẻ em. Vào thời Đức Giêsu, đã nhiều lần Ngài dùng hình ảnh, đời sống và tính cách các trẻ em để dạy cho các môn đệ hay dân chúng những bài học sâu xa về mầu nhiệm Nước Trời.

Hôm nay, một lần nữa, Đức Giêsu muốn nói rõ hơn về đặc tính ấy khi thấy một em bé được người ta bế đến để xin Ngài đặt tay và chúc lành cho chúng. Các môn đệ tỏ vẻ không đồng ý vì coi đây là chuyện vớ vẩn. Các ông nghĩ nên dành thời gian để Đức Giêsu nghỉ ngơi và làm những chuyện lớn lao hơn! Mặt khác, các ông cũng không muốn bị quấy rầy bởi những chyện tầm thường, nhỏ nhặt như vậy. Tuy nhiên, Đức Giêsu đã tỏ thái độ khác hoàn toàn với lối suy nghĩ của các ông, nên Ngài đã nói: “Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời thuộc về những ai giống như chúng”.

Thật vậy, trẻ nhỏ thì đơn sơ, trong trắng và thủy chung. Chúng luôn cần đến sự trợ giúp của người khác và thường nải nỉ xin cha mẹ và những người lớn điều chúng muốn.

Nhân đây, Đức Giêsu không có ý nói là phải nhỏ bé lại theo nghĩa đen, mà là theo nghĩa bóng, tức là hãy mặc lấy tâm tình của trẻ thơ, đó là: hãy sống trong trắng, đơn sơ, chân thành, không nghi kỵ, vòng vo, gian dối, không tự kiêu, tự mãn, nhưng biết phó thác, tin tưởng vào Chúa quan phòng. Luôn yêu thương và gắn kết trong sự tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Chúa, vì: “Mọi gánh nặng hãy trút bỏ cho Ngài, tin tưởng vào Ngài, Ngài sẽ ra tay”.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết trở nên đơn sơ như trẻ nhỏ để được vào Nước Trời. Amen.

Ngọc Biển SSP

Suy Niệm: 4 Chúa Giêsu yêu thương trẻ em

(TGM Giuse Nguyễn Năng)

Sứ điệp: Thiên Chúa là Đấng chân thành và đầy yêu thương. Cùng với các trẻ em, những ai biết sống chân thành và đầy tình yêu thương, sẽ được Chúa đón nhận và chúc lành.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, Chúa yêu thương và ôm các thiếu nhi vào lòng, chẳng phải vì vóc dáng dễ thương nhưng vì các em sống đơn sơ và chân thành. Một em bé đánh mất lòng đơn sơ chân thành chẳng đáng là công dân Nước Trời. Ngược lại, một người lớn mà vẫn giữ được lòng đơn sơ chân thành như trẻ thơ vẫn đáng được Chúa đón nhận.

Chính Chúa là Đấng chân thành và đầy lòng yêu thương. Chúa đòi hỏi những ai muốn ở với Chúa cũng phải đơn sơ, chân thành và sống chan hòa yêu thương.

Lạy Chúa, xin giúp con đến với Chúa trong tình yêu mến chân thành của trẻ thơ. Xin đừng để con đến với Chúa để cầu lợi, vì khi ấy con đã trở thành con buôn đến với Chúa. Đừng để con đến với Chúa mà khoe khoang như người biệt phái lên đền thờ cầu nguyện, vì con sẽ chẳng đáng Chúa thương. Đừng để con đến với Chúa mà mặc cảm như ông Giu-đa, không dám xin Chúa tha thứ, vì như thế Chúa chẳng cứu được con. Xin dạy con sống đơn sơ chân thành: biết cám ơn Chúa về điều tốt đẹp nơi con, biết xin Chúa thứ tha cho những điều thiếu sót, biết trình bày những thiếu thốn khó khăn và phó thác trong tay Chúa.

Lạy Chúa, dù con còn bé hoặc đã trưởng thành, xin cho con biết giữ mãi tinh thần trẻ thơ để con mãi mãi ở trong tay Chúa và đáng được Chúa chúc lành. Amen.

Ghi nhớ: “Ðừng ngăn cấm các trẻ nhỏ đến với Ta, vì Nước Trời là của những người giống như chúng”.

SUY NIỆM: 5

Có một thực tế là nhiều cha mẹ đi lễ dẫn con cái theo. Có em thì rất ngoan. Có em thì thì nghịch ngợm chạy nhảy lung tung. Thậm chí có nhiều bậc phụ huynh tự tiện cho con cái mình đi lại hết chỗ này chỗ khác trong giờ cử hành thánh lễ khiến nhiều người chia trí. Ngày nay, có khi cha mẹ mang theo cả sữa, thức ăn, đồ chơi cho con cái mình khi đi nhà thờ với lý lẽ là để nó khỏi phá…

Có ý kiến cho rằng trẻ con biết gì mà trách chúng. Có nghịch ngợm tí có sao đâu. Đem con cái theo cha mẹ đi lễ cho nó quen… Có ý kiến trách móc nặng lời. Không dừng lại ở một đứa trẻ chưa đủ lớn để hiểu biết mà còn liên quan tới cha mẹ và ý thức giáo dục con cái nơi cha mẹ.

Lời Chúa hôm nay giúp chúng ta suy tư về một khía cạnh nhỏ này. Dĩ nhiên việc Chúa nói “hãy để trẻ nhỏ đến với Ta, vì Nước Trời là của chúng” nó hàm ý hơn nhiều. Việc chúng ta tranh luận và nghiêng về lập trường ủng hộ hay chê trách cũng giống như các môn đệ của Chúa xưa. Họ khó chịu về việc người ta đưa những đứa trẻ đến cho Chúa Giêsu để Người đặt tay trên chúng và cầu nguyện.

Những người bảo vệ con mình dù nó nghịch ngợm làm người khác khó chịu thì cần bình tĩnh suy xét. Không ngang nhiên mà người ta nhìn con cái chúng ta với cặp mắt khó chịu. Đem con theo là việc tốt, đó là ý hướng ngay lành. Tuy nhiên, ý hướng ngay lành ấy phải xuyên suốt. Người ta có thể chịu đựng một lần, hoặc hai lần và cảm thông. Nhưng cứ nhiều lần để con cái làm người khác khó chịu là do ý muốn của chúng ta. Nó nằm trong cách giáo dục của chúng ta. Rõ ràng là chúng ta muốn con mình đến với Chúa, nhưng lại làm cho nhiều người khác phải xa Chúa vì hành động của chúng ta. Ta phải tự hỏi: tại sao không dạy con cái chúng ta ý thức hơn. Quan trọng là giáo dục, mà ở đây còn là giáo dục đức tin. Chúng ta thấy có nhiều phụ huynh dạy con cái mình rất tốt. Biết vào nhà thờ trang nghiêm, không đi lại chạy nhảy nơi linh thánh, biết ý thức giữ yên lặng nơi thờ phượng, biết chào Chúa khi ra về, biết làm dấu đọc kinh, biết kiêng ăn kiêng uống nơi thờ tự…

“Hãy để trẻ nhỏ đến với Chúa”, đó là mệnh lệnh, nhưng đừng lạm dụng mệnh lệnh tình yêu này mà làm cho nhà Chúa là nơi thờ phượng thành nhà trẻ vui chơi.

Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con luôn biết giáo dục đức tin cho con em chúng con, biết thờ phượng Chúa trên hết mọi sự. Amen.

Suy Niệm: 6 Mở rộng vòng tay tiếp đón trẻ em

(Lm Giuse Đinh Tất Quý)

Người đời quen phân biệt ai là người mình nên trọng, ai là kẻ mình phải khinh. Ngày xưa người Do Thái khinh thường và khai trừ một số người khỏi sinh hoạt chung của xã hội và Tôn giáo. Đó là phụ nữ, người cùi, người tội lỗi công khai và trẻ nhỏ. Đặc điểm của Kitô giáo và đặc biệt của Công giáo là mở rộng vòng tay tiếp đón mọi người không khai trừ ai.

Đó là thái độ của Chúa Giêsu. Nhưng đây có phải là thái độ của mọi Kitô hữu chưa?

“Hãy để trẻ nhỏ đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng” (Mt 19,14): Chúa Giêsu thương những trẻ nhỏ bởi vì tự chúng, trẻ nhỏ có rất nhiều đức tính rất tốt.

Nhà văn Pécaut, người Pháp, có kể lại một câu chuyện có thật và đầy xúc động, mà ông đã gặp một lần trong đời để rồi vẫn còn nhớ mãi, không thể nào quên được. Câu chuyện như sau:

Một hôm, tôi vừa ra khỏi nhà thì một em bé trạc 12 tuổi chạy đến van nài tôi mua giúp em một hộp diêm quẹt. Động lòng thương, tôi rút ví ra định mua, nhưng tôi lại chỉ có toàn tiền chẵn. Tôi đang ngần ngại thì thằng bé nói ngay: “Không sao ông ạ, xin ông cứ vui lòng đưa tiền cho cháu, cháu sẽ chạy đi tìm chỗ đổi tiền rồi trở lại trả cho ông ngay”.

Tôi nhìn thằng bé với một thoáng nghi ngờ. Nó vội nói: “Thưa ông, cháu không phải là một thằng ăn cắp đâu ạ!”

Quả vậy, gương mặt xanh xao của nó có vẻ thành thật đến mức tự hào. Tôi liền trao cho nó một đồng tiền vàng, và nó chạy biến ngay về hướng cuối phố. 5 phút trôi qua, rồi 10 phút, tôi bắt đầu hồ nghi sự ngay thẳng của thằng bé. Và nửa giờ sau thì tôi hết kiên nhẫn, bỏ đi tiếp tục cuộc dạo phố, lòng thầm nhủ sẽ chẳng bao giờ còn tin vào những bọn lêu lổng đầu đường xó chợ như thế nữa…

Buổi trưa, khi về tới nhà, đúng chỗ ban sáng thì tôi lại thấy một đứa bé bé hơn đứa bé ban sáng, chỉ độ 8, 9 tuổi, khuôn mặt giống “thằng ăn cắp” như tạc. Nét mặt nó bộc lộ một sự lo âu tuyệt vọng. Nó thổn thức nói với tôi: “Thưa ông, có phải ông đã đưa cho anh cháu một đồng tiền vàng không ạ? Đây là chỗ tiền lẻ. Chính anh cháu nhờ gửi lại cho ông. Chúng cháu đều là trẻ mồ côi nhưng không phải là bọn ăn cắp. Anh cháu không thể trao tận tay ông ngay lúc sáng là vì anh cháu đã bị xe đụng khi vội chạy đi tìm chỗ đổi tiền. Cháu… cháu sợ rằng, anh cháu chết mất thôi…” Tôi bàng hoàng vội hỏi thằng bé trong tiếng nghẹn ngào: “Thế bây giờ anh cháu nằm ở đâu? Dắt bác đến gặp anh cháu ngay đi..”.

Tôi rảo bước gần như chạy sau em bé. Chúng tôi rời khỏi những khu phố giàu sang để lách vào những con hẻm lầy lội tối tăm của một khu lao động nghèo khổ. Em bé dừng lại trước một căn lều xiêu vẹo. Trong một xó tối, tôi nhận ra thằng bé bán diêm quẹt ban sáng. Nó nằm dài bất động trên một đống áo quần cũ rách, mặt trắng bệch vì mất khá nhiều máu. Nó thều thào nhìn tôi: “Thưa ông, xin ông lại gần cháu hơn một chút nữa…”

Tôi tiến lại gần, quỳ một chân, cúi xuống đỡ lấy bàn tay nhỏ bé và lạnh ngắt. Em nói với tôi. Ánh mắt của nó toát lên một niềm vui ngây thơ: “Em cháu đã đưa chỗ tiền lẻ cho ông rồi phải không ạ? Ông thấy không, chúng cháu đâu có phải là những đứa lừa gạt và ăn cắp. Cháu chỉ có mình nó là em ruột, cháu bị tai nạn thế này, rồi đây… Ôi trời ơi, rồi đây em cháu sẽ ra sao đây?”

Tôi lặng lẽ cúi xuống hôn lên vầng trán bị giập nát vì vết thương của em, và tôi đã hứa với em rằng, tôi sẽ hết lòng chăm sóc thằng bé thay cho em. Tôi nói chuyện với em được một lúc, bàn tay gầy guộc của em cứ để mãi trong tay tôi…

Tội nghiệp thằng bé, tôi biết vết thương của nó rất trầm trọng, không còn có thể làm gì để kịp cứu chữa cho em. Thằng bé có lẽ đã cố gắng thoi thóp sống chỉ cốt để gặp được tôi, trăn trối một lời cuối cùng. Bây giờ thì em không còn rên rỉ đau đớn nữa, đôi mắt em liếc nhìn đứa em thân yêu rồi chớp chớp nhìn tôi với một vẻ bình thản gần như hạnh phúc…

Đấy, người bạn bé nhỏ của tôi đã chết như thế đấy. Thằng bé đã cho tôi biết thán phục và thương cảm trước một tâm hồn trẻ thơ vô cùng trong trắng, ngay giữa cảnh đời nghèo khó và đau khổ đến cùng cực…

Lạy Chúa là Thiên Chúa của con,

có những ngày đón nhận những người khác

là điều vượt quá sức con,

Có những ngày yêu mến người khác làm cho tim con đau nhói,

Lạy Chúa trong những ngày khó khăn đó,

xin hãy nhắc cho con nhớ rằng

tất cả chúng con đều là con cái Chúa

và đừng để con quên Lời Chúa nói:

“Ðiều gì chúng con làm cho người bé nhỏ nhất

là làm cho chính Ta.” Amen.

*Xin bấm vào đọc Kinh Phụng Vụ.

*Xin bấm vào nghe chia sẽ Lời Chúa.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: