Chuyện bé gái Ukraine 7 tuổi mất cha khiến người rơi lệ

Cô gái Ukraine mới 7 tuổi mất cha trong chiến tranh bắt đầu kinh doanh để quyên góp cho quân đội

Cô bé Ukraine mới 7 tuổi, đã bắt đầu công việc kinh doanh của riêng mình với việc làm vương miện hoa sau khi cha cô bị quân đội Nga giết hại.

Irynka Vasilyeva đã quyên góp đủ tiền để mua cho quân đội Ukraine hai phương tiện và máy ảnh nhiệt, và giờ cô mơ ước kiếm đủ tiền để cung cấp cho họ hỏa tiễn Javelin, máy bay và xe tăng do Mỹ sản xuất.

Cha của cô, Thượng úy Oleksandr Vasilyev, thuộc Lữ đoàn cơ giới biệt lập 14, còn được gọi Lữ Đoàn Hoàng tử Roman Đại đế, đã hy sinh trong chiến đấu ở vùng Mykolaiv, miền nam Ukraine, vào ngày Chúa Nhật, 27 tháng 3.

Newsweek đã nói chuyện với Viktoria, mẹ của Irynka, 32 tuổi, trong một cuộc phỏng vấn độc quyền và cô ấy nói rằng tất cả bắt đầu từ nhiều năm trước, vào năm 2014, khi sự thù địch bùng lên ở Donbas cùng với việc sáp nhập Crimea vào Nga. Viktoria nói: “Cuộc sống của chúng tôi bị chia cắt thành trước và sau năm 2014. Chiến tranh. Một cuộc chiến khủng khiếp.

Cô nói rằng mặc dù rất lo lắng nhưng anh thường gọi điện để trấn an cô rằng “mọi thứ sẽ ổn thôi.”

Nhưng cô ấy nói thêm: “Một điều khủng khiếp đã xảy ra, tin tức về cái chết của anh ấy đến. Mọi thứ như trong sương mù. Phải làm gì tiếp theo?”

Cái chết bi thảm của anh trai cô đã dẫn đến việc Viktoria gặp người chồng tương lai của cô, là cha của Irynka. Viktoria cho biết: “Một ngày, Oleksandr Vasilyev gọi cho tôi. Anh muốn đến thăm phần mộ của anh trai tôi trong tình đồng đội”.

“Chúng tôi đã nói chuyện với anh ấy và đồng ý đưa anh ấy đến mộ phần anh tôi. Anh ấy đến, chúng tôi quen nhau và chỉ có thế. Chúng tôi quyết định kết hôn. Điều đó thật bất ngờ cho mọi người, vì chúng tôi vừa mới gặp nhau”.

Viktoria nói thêm: “Chúng tôi đã kết hôn. Chồng tôi cũng là một quân nhân và rất thường xuyên ra mặt trận. Một thời gian sau, chúng tôi có một cô con gái kháu khỉnh, là Irynka”.

“Đối với Irynka, người cha là cả vũ trụ.”

Viktoria nói: “Khi Irynka được 1 tuổi, chồng tôi quyết định đi học tại học viện quân sự ở thành phố Lviv.”

Vì vậy, gia đình chuyển đến Lviv, ở miền tây Ukraine. Viktoria cho biết: “Mỗi ngày, Irynka đều sốt ruột chờ bố từ học viện về nhà. Họ chơi đùa đến tận chiều tối.”

“Vasilyev luôn bế Irynka trên tay. Không cần biết ở đâu, ngay khi họ ra khỏi nhà, anh lập tức ôm cô vào lòng. Ngay cả khi đến trường. Tôi luôn cười, những đứa trẻ với ba lô đi bộ đến trường, và Irynka trong vòng tay của anh ấy”.

Viktoria, người đã gọi Oleksandr bằng cái tên “Sashko” nhỏ bé, nói rằng anh ta tốt nghiệp loại xuất sắc Học viện Bộ Binh Quốc gia.

Cô nói thêm: “Và anh ấy rất yêu thích lịch sử. Anh ấy thực sự thích đọc. Không quan trọng nếu anh ấy đang đọc sách trên phương tiện giao thông công cộng hay trong kỳ nghỉ. Anh ấy là một người đàn ông rất thông minh.”

“Anh ấy là một chiến binh thực sự. Anh không thể tưởng tượng cuộc sống của mình mà không có quân đội. Từ năm 18 tuổi, anh ấy đã phục vụ trong quân đội và thậm chí không tính đến chuyện chuyển đổi nghề nghiệp của mình”.

Và sau đó cuộc sống lại thay đổi vào tháng 2 năm nay, khi Putin ra lệnh cho quân đội của ông ta vượt qua biên giới Nga và xâm lược Ukraine.

Viktoria nói: “Khi cuộc xâm lược toàn diện bắt đầu, anh ta đã đến vùng Kyiv vào buổi sáng. Anh ấy luôn nói, đừng lo lắng cho anh. Anh có thể chiến đấu “.

Viktoria cho biết: “Anh ấy bảo đảm sẽ gọi cho Irynka mỗi ngày để ủng hộ cony. Anh đã dạy con cách cư xử trong các cuộc pháo kích và không kích. Đầu tháng 3, anh hứa sẽ về sớm.”

“Vào ngày 27 tháng 3, anh ấy đã ở vùng Mykolaiv. Anh ấy gọi cho tôi vào bữa trưa và nói rất nhanh, “Anh ổn thôi, nhưng có thể mất liên lạc trong một vài ngày.”

“Thật không may, vào ngày đó anh ấy đã hy sinh mạng sống của mình vì ý chí của Ukraine.

“ Ngày 28/3, con chúng tôi khóc suốt và đòi gọi bố. Tôi gọi, nhưng không có câu trả lời”.

“Tôi đã cố gắng trấn an Irynka rằng mọi thứ sẽ ổn, nhưng mỗi lần cô ấy nhắc lại, ‘hãy gọi cho bố con, con muốn bố cuối cùng cũng về nhà:.

“Sáng 29/3, tôi gọi điện cho một người thân của chồng và hỏi chồng tôi có gọi cho cô ấy chưa. Và sau đó là cú sốc. Cô ấy đã nói một điều khủng khiếp: rằng Sashko đã không còn nữa” 

Viktoria nói rằng cô ấy đã hét lên. Cô nói: “La hét và cuồng loạn. Tôi không biết phải làm gì, chạy đi đâu. Tôi kéo con vào lòng và lặp lại, “điều này không thể được, anh ấy đã hứa sẽ trở lại.” Tôi lập tức đến bệnh viện quân y, nơi tôi được thông báo rằng không có thông tin gì về cái chết của chồng tôi”.

Viktoria nói rằng điều này đã cho cô ấy hy vọng. Nhưng hy vọng của cô nhanh chóng bị tiêu tan. Cô ấy nói: “Nhưng than ôi, sau vài giờ, các sĩ quan trong đơn vị của của chồng tôi nói với tôi rằng đó không phải là một sai lầm và rằng Sashko thực sự đã ra đi”.

Viktoria nói rằng cô cảm thấy tuyệt vọng và không chịu tin vào điều đó. Ngay cả khi họ mang xác anh về, cô vẫn không thể tin được.

Cô ấy nói rằng cô ấy cảm thấy “thờ ơ với mọi thứ mà Irynka và tôi có” và “không muốn gặp ai cả”.

Nhưng một ngày nọ, cô bé Irynka quyết định rằng mình muốn làm một điều gì đó.

Viktoria cho biết: “Một buổi sáng, con gái tôi thức dậy và nói đau khổ không giải quyết được chuyện gì. Cuộc chiến đang tiếp tục. Cô ấy nói những lời này: “Bố đã bảo vệ chúng ta. Bố đã chết, và bây giờ con sẽ bảo vệ Ukraine. Chúng ta phải giúp các chàng trai và cô gái xua đuổi những người Nga đó ra khỏi đất nước của chúng ta, vì họ không muốn tự mình ra đi.”

“Và Irynka bắt đầu tìm kiếm thứ gì đó mà cô ấy có thể giúp đỡ. Cô ấy bắt đầu làm vương miện hoa và bán chúng, và đó là cách cô ấy kiếm tiền cho chiếc máy ảnh nhiệt đầu tiên, ngay lập tức được chuyển đến sư đoàn của chồng tôi”.

Viktoria nói rằng Irynka không dừng lại ở đó. Kết quả đầy hứa hẹn này đã khuyến khích cô tiếp tục. Viktoria cho biết: “Đôi khi tôi nhìn con và tôi không biết con mình lấy sức mạnh từ đâu. Hiện tại, cô ấy mơ ước có được nhiều xe tăng, máy bay và hỏa tiễn Javelin”.

Cô bé Irynka, hiện có gần 2.000 người theo dõi trên Instagram, bán vương miện hoa của mình với giá 100 hryvnias Ukraine (2,71 đô la). Mẹ cô nhẹ nhàng nói với cô rằng Javelins rất đắt, nhưng Irynka không nản lòng và dự định viết thư cho ban lãnh đạo Ukraine để yêu cầu họ mua Javelins.

Viktoria nói rằng cô ấy nghĩ rằng Irynka có thể đáp ứng được thách thức và cô ấy sẽ quyên góp đủ tiền để mua mọi thứ mà quân đội Ukraine cần. Cô ấy nói thêm: “Tôi chắc rằng bố và chú của cô ấy sẽ rất tự hào về cô ấy”.

Viktoria nói thêm: “Và cô ấy chân thành tin rằng mình sẽ làm được và các anh hùng của chúng ta sẽ chiến thắng. Nó chỉ đơn giản là không thể khác được, cô ấy lặp lại điều này rất thường xuyên. Không cần phải khóc, vì chúng tôi sẽ làm lũ lụt hàng xóm. Cô rất yêu thương cha mình và thường xuyên đến thăm mộ của anh ấy”.

“Cô ấy giao tiếp với anh ấy, và thậm chí còn chuẩn bị đồ ăn cho anh ấy và đặt nó bên cạnh ảnh của anh ấy. Cô ấy chân thành tin rằng Chúa sẽ trả công bội hậu cho mọi Anh hùng và tất cả người dân sẽ hạnh phúc”.

Viktoria sau đó nói: “Chiến tranh đã gắn kết tôi với chồng tôi, chiến tranh đã cướp đi anh ấy khỏi tôi”. 


Source:NewsweekUkraine Girl Who Lost Dad in War Starts Own Business To Donate to Army


© 2020 – VietCatholic Network – Designed by J.B. Đặng Minh An

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: