Phụng Vụ Thánh Lễ

Thứ năm tuần 27 Thường Niên năm CHẴN.

BÀI ĐỌC I: Gl 3, 1-5

“Anh em đã lãnh nhận Thánh Thần bởi giữ luật hay bởi vâng phục đức tin?”

Bài trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Galata.

Ôi những người Galata vô tâm trí, ai đã mê hoặc anh em bất phục chân lý tỏ bày Ðức Giêsu Kitô trước mặt anh em, Ðấng chịu đóng đinh vào thập giá trong anh em? Tôi chỉ muốn anh em cho biết một điều này: là anh em đã lãnh nhận Thánh Thần bởi giữ luật hay bởi vâng phục đức tin? Chớ thì anh em vô tâm trí đến nỗi anh em đã khởi công theo tinh thần, để rồi giờ đây kết thúc theo xác thịt sao? Anh em đã chịu đựng bao nhiêu chuyện như thế luống công sao, nếu có thể nói là luống công? Vậy Ðấng ban Thánh Thần cho anh em và làm những việc lạ lùng nơi anh em, có phải Người hành động bởi anh em giữ luật hay bởi anh em vâng phục đức tin?

Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Lc 1, 69-70. 71-72. 73-75

Ðáp: Chúc tụng Chúa là Thiên Chúa của Israel, vì Chúa đã viếng thăm và cứu chuộc dân Ngài (c. 68).

1) Chúa đã gầy dựng cho chúng ta một uy quyền cứu độ, trong nhà Ðavít là tôi tớ Chúa. Như Ngài đã phán qua miệng các thánh nhân từ ngàn xưa, là tiên tri của Chúa.

2) Ðể giải phóng chúng ta khỏi quân thù, và khỏi tay những người ghen ghét chúng ta. Ðể tỏ lòng từ bi với tổ tiên chúng ta, và nhớ lại lời thánh ước của Ngài.

3) Lời minh ước mà Ngài tuyên thệ với Abraham tổ phụ chúng ta rằng: Ngài cho chúng ta được không sợ hãi, sau khi thoát khỏi tay quân thù; phục vụ Ngài trong thánh thiện và công chính, trước tôn nhan Ngài, trọn đời sống chúng ta.

ALLELUIA: Lc 4, 18-19

All. All. – Chúa đã sai tôi đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó, loan truyền sự giải thoát cho kẻ bị giam cầm. – All.

PHÚC ÂM: Lc 11, 5-13

“Các con hãy xin thì sẽ được”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Nếu ai trong các con có người bạn, giữa đêm khuya đến nói với người ấy rằng: “Anh ơi, xin cho tôi vay ba chiếc bánh, vì tôi có anh bạn đi đường ghé lại nhà tôi, mà tôi không có gì thết đãi anh ấy”. Và từ trong nhà có tiếng người ấy đáp: “Xin đừng quấy rầy tôi, vì cửa đã đóng, các con tôi và tôi đã lên giường nằm rồi, tôi không thể chỗi dậy lấy bánh cho anh được”. Thầy bảo các con, dù người đó không dậy vì tình bạn để lấy bánh cho người bạn, người đó cũng sẽ dậy, ít nữa là vì sự quấy rầy của người kia mà cho anh ta tất cả những gì anh ta cần.

“Và Thầy bảo các con: Các con hãy xin thì sẽ được, hãy tìm thì sẽ gặp, hãy gõ thì sẽ mở cho. Vì hễ ai xin thì sẽ được, ai tìm thì sẽ gặp, ai gõ thì sẽ mở cho. Người cha nào trong các con có đứa con xin bánh mà lại cho nó hòn đá ư? Hay nó xin cá lại cho nó con rắn thay vì cá sao? Hay nó xin quả trứng, lại cho nó con bọ cạp ư?

Vậy nếu các con là những kẻ gian ác, còn biết cho con cái mình những của tốt, phương chi Cha các con trên trời sẽ ban Thánh Thần cho những kẻ xin Người”.

Đó là lời Chúa.

Suy niệm 1: Hãy xin thì sẽ được

(Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.)

Một thách đố lớn đối với đức tin của người Kitô hữu

đó là sự thinh lặng của Thiên Chúa.

Gặp cơn cùng khốn, con người cầu cứu Ngài

nhưng không nghe thấy tiếng đáp lại.

Người lành bị trù dập, kẻ vô tội bị hàm oan,

nỗi đau khổ thể xác tinh thần vây bọc lấy đời người.

Con người quằn quại, rên xiết, gào thét, nổi loạn.

“Chúng tôi tố cáo Thiên Chúa vì Ngài vắng mặt.”

Ngài không được quyền vắng mặt và thinh lặng.

Nếu Ngài là Thiên Chúa quyền năng,

Ngài phải tiêu diệt sự dữ và kẻ dữ.

Nếu Ngài là Cha yêu thương,

Ngài không thể quay lưng trước nỗi khổ của con người.

Có nhiều người đã lý luận như thế và kết luận:

‘‘Vì có đau khổ, nên không có Thiên Chúa.”

Có lúc người ta tưởng đau khổ là một vấn đề

có thể đem ra mổ xẻ, giải quyết.

Nhưng rồi người ta thấy đó là một mầu nhiệm.

Chỉ ai tin mới đến gần được mầu nhiệm ấy,

và đón nhận nó trong bình an.

Ðức Giêsu đã không trình bày con đường diệt đau khổ,

nhưng Ngài mang lấy đau khổ vào thân.

Trên thập giá, Ngài nghe được sự thinh lặng của Thiên Chúa,

và thấy được sự vắng mặt của Người.

‘‘Lạy Thiên Chúa của tôi, tại sao Ngài bỏ tôi?”

Như ta, Ngài cũng bước đi trong bóng tối của lòng tin,

dù bị thử thách, vẫn một niềm tín thác:

‘‘Lạy Cha, con phó linh hồn con trong tay Cha.”

Thiên Chúa vẫn là Ðấng toàn năng và yêu thương,

nhưng Ngài hành động không giống điều ta nghĩ.

Ngài không đưa Ðức Giêsu xuống khỏi thập giá

nhưng đưa Con của Ngài ra khỏi nấm mồ,

điều đó khó hơn nhiều.

Hôm nay Ðức Giêsu mời gọi chúng ta cứ xin, cứ tìm, cứ gõ

và tin chắc sẽ được, sẽ thấy, sẽ mở cho.

Chúng ta tin Thiên Chúa là Cha nhân hậu,

Ngài chỉ ban cho ta những điều tốt lành,

những điều có lợi thực sự cho ta,

những điều làm ta trưởng thành và triển nở,

những điều đưa ta gặp hạnh phúc đích thực,

thứ hạnh phúc không chỉ hạn hẹp ở đời này.

Chúng ta tin Thiên Chúa là Cha nhân hậu,

nhưng Ngài không nuông chiều con cái,

Ngài dám cắt tỉa để chúng ta sai trái hơn.

Bạn hãy cứ cầu xin

nhưng hãy để cho Ngài định liệu,

vì Ngài biết rõ điều gì là tốt hơn cho bạn

trong hoàn cảnh này, ở đây, bây giờ.

Cần cầu nguyện nhiều, bạn mới biết điều bạn phải xin,

vì những điều chúng ta xin còn mang nhiều cặn bẩn.

Lắm khi chúng ta xin rắn mà không hay.

Cũng có khi ta tưởng Chúa cho chúng ta bọ cạp.

Cần có đức tin mới nhận ra rằng

Chúa đã nhận lời mình rồi,

nhưng theo một kiểu khác với kiểu ta muốn.

Cần đợi đến một lúc nào đó bạn mới thấy

mọi biến cố trong đời đều là quà tặng yêu thương.

Cầu nguyện:

Con tạ ơn Cha vì những ơn Cha ban cho con,

những ơn con thấy được,

và những ơn con không nhận là ơn.

Con biết rằng

con đã nhận được nhiều ơn hơn con tưởng,

biết bao ơn mà con nghĩ là chuyện tự nhiên.

Con thường đau khổ

vì những gì Cha không ban cho con,

và quên rằng đời con được bao bọc bằng ân sủng.

Tạ ơn Cha vì những gì Cha cương quyết không ban

bởi lẽ điều đó có hại cho con,

hay vì Cha muốn ban cho con một ơn lớn hơn.

Xin cho con vững tin vào tình yêu Cha

dù con không hiểu hết những gì Cha làm cho đời con.

Suy niệm 2: Hãy xin thì sẽ được

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Lời Chúa Giêsu khiến ta an tâm tin tưởng biết bao. Lời đó nhắc nhở ta phải cầu nguyện. Lời đó trấn an ta vì cứ cầu nguyện sẽ được nhận lời. Vì Thiên Chúa không phải là ông vua hà khắc, cũng không chỉ là một người bạn thân, nhưng còn hơn thế nữa, là Cha của ta. Cha nào có thể từ chối con cái.

Tuy nhiên cũng như cha mẹ không bao giờ cho trẻ nhỏ chơi với lửa, với dao là những thứ nguy hiểm, Thiên Chúa cũng không ban cho ta những gì có hại cho ta. Người chỉ ban cho ta những gì sinh ích lợi cho ta, đem đến cho ta hạnh phúc đích thật, vĩnh cửu. Và Chúa Giê-su hé lộ cho ta biết điều cần thiết nhất cho ta đó là Thần Khí. Xin Thần Khí chắc chắn Cha sẽ không thể chối từ. Điều này nhắc ta nhớ đến vua Sa-lo-mon. Sa-lo-mon chỉ xin ơn khôn ngoan và điều đó đẹp lòng Thiên Chúa (x. 1V 3, 10-13).

Ma-la-khi cho biết người không có Thần Khí chống lại Chúa có vẻ như được may mắn hạnh phúc. Nhưng đó chỉ là may mắn bề mặt và hạnh phúc thoáng qua. Rồi đến ngày mọi may mắn đó sẽ qua, bản thân người ác cũng bị thiêu đốt. “Vì này, ngày ấy đến, đốt cháy như hoả lò. Mọi kẻ kiêu ngạo và mọi kẻ làm điều gian ác sẽ như rơm rạ. Ngày ấy đến sẽ thiêu rụi chúng”. Chỉ người có Thần Khí mới thuộc sở hữu của Chúa, trở thành con yêu của Chúa và sau cùng mới được hạnh phúc đích thực, vĩnh cửu. “Ta sẽ xót thương chúng như người cha xót thương đứa con phụng dưỡng mình…mặt trời công chính sẽ mọc lên, mang theo các tia sang chữa lành bệnh” (năm lẻ).

Thư Ga-lát khuyên ta đã nhận được Thần Khí thì phải kiên trì gìn giữ trân trọng. Vì xác thịt yếu đuối dễ bị cám dỗ bởi những ảo ảnh phù vân đưa đến sự chết. Thần Khí giúp ta từ bỏ xác thịt, sống theo Chúa Giê-su Ki-tô chịu đóng đinh để được tới hạnh phúc đích thực. Thần Khí được ban cho nhờ đức tin chứ không do Lề Luật. Vì thế ta phải giữ vững đức tin vào Chúa Ki-tô “đã chịu đóng đinh vào thập giá”. Đừng chao đảo nghe theo những kẻ mê hoặc (năm chẵn).

Nhận biết Thần Khí là cốt lõi của đời sống. Kiên trì tha thiết van xin. Chắc chắn Chúa sẽ ban Thần Khí cho ta. Để ta sống xứng đáng là con của Chúa. Và được hưởng muôn vàn ơn phúc Chúa muốn ban cho ta.

Suy Niệm: 3

Sau khi dạy các môn đệ cầu nguyện bằng kinh Lạy Cha, hôm nay, đoạn Tin mừng nối tiếp với việc Chúa Giêsu đi thêm một bước nữa khi dạy môn đệ mình cầu nguyện trong tâm tình tín thác vào Chúa và với một sự liên lỉ trong cầu nguyện.

Từ hình ảnh của dụ ngôn, với sự kiên trì của người bạn đến gõ cửa nhờ giúp đỡ, Chúa Giêsu đã cho thấy dù theo thói đời, con người ta hay sống vị kỷ, nhưng người bạn hàng xóm thức giấc và cuối cùng đã ngồi dậy bước xuống giường để cho người bạn quấy rầy vay bánh vào ban đêm, thì huống chi Thiên Chúa là Đấng nhân từ, sao mà Ngài không đoái hoài những điều chúng ta cầu xin với Ngài chứ. Chúa Giêsu đã khẳng định rằng “cứ xin”, “cứ tìm”, “cứ gõ” trong sự kiên trì thì sẽ được.

Tuy nhiên con người chúng ta nhiều khi rất dễ nản chí và thiếu sự trung thành. Nhờ bạn mình mà chưa thấy hồi âm thì lại quay ra nói xấu; cầu xin Thiên Chúa mà chưa thấy được nhậm lời thì sống nguội lạnh bê trễ, quay lưng tìm một vị thần linh có thể thỏa mãn cho lời cầu xin của mình, hay là đi xem tử vi, bói toán để coi mình gặp hạn gì khó khăn nào, v.v. Chúng ta thử đặt mình trong cương vị một người cha người mẹ, khi con cái xin mình điều gì, cha mẹ cần cân nhắc xem điều này có ích lợi cho con cái không, điều kia có đem nó tới việc tiến bộ hơn hay làm cho đời sống nó đi xuống. Và với Thiên Chúa, nhiều khi Ngài chậm rãi ban ơn cho lời cầu xin của chúng ta đó là vì Ngài tập cho chúng ta sự kiên trì trong cầu nguyện, tập cho chúng ta có tín thác vào Ngài hơn là một niềm tin và tình yêu vụ lợi, dễ bị lung lay đức tin nếu không được như mong muốn, và mất đức tin khi gặp điều trái ý.

Lạy Chúa, xin giúp chúng con luôn sống theo ý Chúa muốn, vì Chúa biết điều nào cần thiết và thăng tiến đời sống của chúng con hơn là những điều chúng con cầu xin theo sở thích ý muốn riêng của mình. Amen.

Suy niệm 4: Kiên trì khi cầu nguyện

Xem lại CN 17 TN C (Mt 6,1-15), và thứ Năm tuần 1 MC

Đức Giêsu, nơi này, nơi kia, lúc này, lúc khác, Ngài thường hay dùng dụ ngôn, hình ảnh để nói về sự kiên trì, trung thành. Chẳng hạn như người đàn bà xứ Canaan xin Chúa chữa lành, hay như viên sĩ quan có đầy tớ đau bệnh…

Hôm nay, sau khi dạy các Tông đồ cầu nguyện bằng kinh Lạy Cha, Đức Giêsu đi thêm một bước nữa khi dạy các ông phải cầu nguyện trong tâm tình tín thác, kiên trì và trung thành.

Thật vậy, hình ảnh người bạn quấy rầy trong dụ ngôn hôm nay là một điển hình.

Thiên Chúa luôn luôn ở gần bên chúng ta và yêu thương mỗi người. Nơi Người không có chuyện sợ quấy rầy, cũng chẳng có chuyện ứ đọng các lời cầu xin.

Người luôn lắng nghe lời con cái nài van. Tuy nhiên, Người biết những gì cần cho đời sống chúng ta, nhất là có lợi cho tâm hồn. Vì thế, đôi khi chúng ta xin mà không phù hợp và có lợi cho linh hồn thì Người sẽ ban cho chúng ta những ơn lành khác tốt hơn và hữu ích gấp nhiều lần.

Thật vậy, nếu một người láng giềng không ngần ngại để thức giấc cho người bạn quấy rầy vay bánh vào ban đêm, thì huống chi Thiên Chúa là Đấng nhân từ lại không thoả mãn những điều chúng ta cầu xin với Ngài hay sao?

Thực trạng của con người ngày nay luôn mang trong mình não trạng: “Ăn sổi ở thì”, vì thế, nhiều khi xin mà không được như ý là có thể lung lay, mất niềm tin! Nhưng họ đâu biết rằng: có thể lời cầu nguyện của họ không đẹp lòng Chúa, có hại cho linh hồn và phần phúc đời đời. Vì thế, khi không được Thiên Chúa ban ơn theo ý muốn, họ sẵn sàng quay lưng với Người để đi tìm một vị thần khác, và đôi khi cậy nhờ cả đến ma quỷ…

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy ý thức thân phận mỏng dòn, yếu đuối của con người để cậy dựa vào Thiên Chúa cách tuyệt đối, đồng thời hãy kiên trì và cầu nguyện không ngừng. Luôn tin tưởng, phó thác nơi Người, vì: “Hãy gõ thì sẽ mở cho, hãy xin thì sẽ được, hãy tìm sẽ gặp”. Tuy nhiên, “ai bền đỗ đến cùng thì mới được cứu độ”.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con luôn kiên trì, trung thành và phó thác nơi Chúa mọi sự. Amen.

Ngọc Biển SSP

Suy niệm 5: Tin tưởng, kiên tâm nguyện cầu Chúa

(TGM Giuse Nguyễn Năng)

Sứ điệp: Thiên Chúa là Cha hằng thương yêu chúng ta là con cái của Ngài. Ngài biết ta cần gì và luôn cho ta những điều tốt nhất. Ta hãy tin tưởng và kiên tâm nguyện cầu.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, nhiều lần con nghe Lời Chúa hứa: hãy xin thì sẽ được, hãy tìm thì sẽ thấy, hãy gõ thì sẽ mở cho, mà lòng con vẫn nghi nan. Đó là những lúc con cầu xin một điều gì đó hoài, mà chẳng được như ý con xin. Thậm chí con còn hoài nghi cả sự hiện diện của Chúa nữa. Xin Chúa tha cho con tội nghi ngờ tình thương của Chúa.

Hôm nay, Chúa dạy con kiên trì cầu nguyện. Con tin Chúa thấu hiểu mọi khốn khó trong đời con. Con cũng tin Chúa là Đấng giàu lòng thương xót chẳng muốn con khốn khó. Con lại tin rằng Chúa toàn năng có thể làm được mọi sự giúp con vượt qua gian nan thử thách. Chúa dạy con kiên tâm cầu nguyện là muốn điều tốt cho con. Đó là cách thức tốt nhất để con ý thức sâu xa hơn về thân phận yếu hèn và sự bất lực của kiếp người. Nhờ đó tâm hồn con sẽ được trở nên thích hợp, trở nên khiêm tốn đáng đón nhận ơn Chúa ban.

Sức mạnh của người tín hữu là ở nơi Chúa. Đó là kinh nghiệm của những ai đã thực sự sống là con cái Thiên Chúa. Xin cho con kiên trì cầu nguyện, để trong khi cầu nguyện con luyện lòng cậy trông vào Chúa. Xin cho con kiên trì cầu nguyện để con trở nên bé thơ trong tay Chúa. Xin cho con kiên trì chỉ cầu xin nơi Chúa, để con biết tạ ơn Chúa khi Chúa thương ban ơn cho con. Xin cho con kiên trì cầu nguyện và biết chờ đợi Chúa, vì con biết rằng Chúa luôn ban cho con những điều tốt nhất, vượt trên cả những điều con có thể nghĩ tới, cao cả hơn những điều con ước mong. Amen.

Ghi nhớ: “Các con hãy xin thì sẽ được”.

Suy niệm 6: Vững tin vào tình yêu của Cha

(Lm Nguyễn Vinh Sơn SCJ)

Câu chuyện

Một người giàu có Millwankee có một đứa con trai duy nhất mười hai tuổi. Thường ông cho con mọi cái nó muốn. Có một điều người con ao ước hơn hết, là có một người anh em cùng lứa tuổi để chia sẻ, để cùng chơi. Người cha quyết định nuôi một bé trai nghèo nhỏ hơn con trai ông sáu tháng. Cả hai đứa trẻ đều sung sướng. Đứa con trai có bạn, đứa con nuôi có những món đồ chơi mà nó chưa bao giờ biết đến.

Một bữa nọ, hai đứa trẻ đang thảy banh qua lại trong sân. Đứa con nuôi ngỏ ý: “Gee, em ước mong Kenny có một trái banh như thế này. Nó thích đá banh lắm, nhưng cha mẹ nó không thể mua cho nó một trái banh như thế này” và em tiếp tục nói về Kenny, một người bạn lối xóm cũ. Người con ruột nói: “Sao em không xin ba cho nó một trái banh?”. Người con nuôi trả lời: “Ba đã quá tốt với em rồi, em không dám làm phiền người nữa”. Nhưng người con ruột nài nỉ: “Em đừng quên ba anh là ba em. Người cho anh mọi cái anh xin. Người cũng làm cho em như vậy. Nếu người cho rằng cái đó không tốt cho em, người sẽ nói, nhiều khi người cho em những cái tốt hơn nữa. Hãy xin đi, Kenny sẽ có trái banh” (Theo Suy niệm hàng ngày).

Suy niệm

Thiên Chúa là Cha giàu lòng yêu thương như Chúa Giêsu đã mạc khải cho chúng ta, khi Ngài dạy cầu nguyện bằng kinh “Abba – Lạy Cha” (x. Lc 11,1-4). Cha luôn đồng hành với con trong cuộc sống, luôn lo tìm kiếm những gì là tốt nhất cho đời con. Dù có lúc sự cám dỗ mãnh liệt, những thử thách đường đời làm con thật khốn quẫn, con cất tiếng kêu cầu Cha, có lúc con tưởng Cha như quên lãng, cảm nhận mình như đứa con bị bỏ chợ, bơ vơ giữa phong ba, con thất vọng muốn bỏ cuộc và quên cả Cha. Chúa Giêsu khuyến khích con hãy kiên trì trong lòng trông cậy Cha bằng dụ ngôn người láng giềng xin bánh giữa đêm khuya để tiếp khách, chủ nhà nếu không vì lòng nhân nhưng vì bị quấy rầy nên phải thức dậy mà cho bánh anh láng giềng (x. Lc 11,5-8). Cha chúng ta, Người không để chúng ta thiếu thốn kia mà… Ngài luôn cho chúng ta những gì là tốt nhất, hãy vững tin dù những lúc thử thách nhất, thử thách đó chẳng phải là “hòn đá”, “rắn rết” hay “bò cạp” của Cha ban đâu. Ngài sẽ ban Thánh Thần để chúng ta vượt qua đồi Canvê mà tiến tới Phục sinh cùng với Đức Giêsu.

Cha thương con bằng một tình yêu bao la như thế, nhưng chúng ta, những người con lại chẳng đoái hoài, luôn chạy theo những phù vân hào nhoáng của thế gian, vật chất mà quên đi tình Cha, đó là “căn bệnh” của nhân loại hôm nay. Thế giới hôm nay chứng kiến con người phát triển mọi mặt hơn bao giờ hết, từ khoa học kỹ thuật đến y khoa và cuộc sống vật chất. Và thế giới hôm nay lại chứng kiến con người khủng hoảng tinh thần hơn bao giờ hết, do thiếu quân bình về đời sống văn minh vật chất với nhu cầu thiêng liêng. Như những gì diễn tả qua nhận định sau: “Khoa phân tâm học và tâm lý học đã đạt được những bước tiến dài hơn và đã phải nhìn nhận rằng: Căn nguyên của sự thiếu quân bình hay bệnh tâm thần không phải là bệnh tôn giáo, nhưng trái lại là vì thiếu tôn giáo, vì không tin vào một Đấng Tối Cao quyền phép mà con người có thể nương tựa và được trấn an che chở. Sở dĩ có những kiện chứng tâm lý phát sinh cũng chính là vì từ nhỏ con người đã không biết nhìn nhận người Cha của mình”.

Xin cho con luôn vững tin vào tình yêu của Cha, dù con không hiểu hết những gì Cha làm cho đời con, vì như lời hứa: “Các con hãy xin thì sẽ được, hãy tìm thì sẽ gặp, hãy gõ thì sẽ mở cho. Vì hễ ai xin thì sẽ được, ai tìm thì sẽ gặp, ai gõ thì sẽ mở cho” (Lc 11,9-10).

Ý lực sống

“Hãy ký thác đường đời cho Chúa,

tin tưởng Người, Người sẽ ra tay” (Tv 37,5).

Suy niệm 7: Cầu xin Chúa cách kiên trì

(Lm Giuse Đinh Tất Quý)

1. Tại sao Chúa muốn chúng ta cầu xin cách kiên trì? Vì “Chúa muốn chúng ta ý thức của Ngài cho, hay sẽ cho, phải được tiếp nhận xứng đáng với tấm lòng. Của cho phải tương xứng với tấm lòng. Hơn thế nữa, Chúa muốn tăng thêm đức tin của người cầu xin” (Trích “TMCGK ngày trong tuần”)

Một đứa bé nọ có thói quen đọc kinh trước khi đi ngủ. Ngày kia nó bị bệnh nặng phải vào nhà thương. Các bác sĩ cho biết em phải qua một cuộc phẫu thuật. Trước khi cho thuốc mê, các bác sĩ cho em biết em sẽ ngủ một giấc dài. Nghe đến ngủ, em bé đã xin quì gối cầu nguyện và kết thúc bằng lời: – Xin Chúa cho con chóng lành bệnh.

Sau đó, em nằm xuống và xin bác sĩ tiến hành giải phẫu.

Hôm sau thức dậy, câu hỏi đầu tiên của em là: – Thưa bác sĩ, cháu có lành bệnh không?

Bác sĩ nhìn em bé cảm động nói:

– Cháu hãy để cho Chúa liệu…. Điều bác tin chắc là lời cầu nguyện của cháu có hiệu nghiệm: cháu đã cứu được một người là chính bác. Từ lâu bác không còn đến nhà thờ, không nhớ đến Chúa. Nhưng hôm qua khi nhìn cháu cầu nguyện sốt sắng, Chúa đã đánh động bác. Sáng nay bác đã đến nhà thờ xưng tội, rước lễ…” (Trích “Mỗi ngày một tin vui”).

2. “Thầy bảo anh em: anh em cứ xin thì hãy được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho” (Lc 11,9).

Vâng, phải xin, phải tìm, phải gõ cửa. Xin một cách kiên trì, tìm một cách kiên trì, gõ cửa cũng phải kiên trì.

Nhà văn Nga Maxime Gorki đã thuật lại một câu chuyện rất đẹp để dạy con người về việc này:

Thuở ấy, có một vị sĩ quan cao cấp nhưng rất độc ác tên là Gordien. Ông ta thường tróc nã và tàn sát những người ngay lành. Người mà Gordien ghét nhất là nhà tu hành Mirone, một ẩn sĩ đầy bác ái, làm việc thiện mà không bao giờ sợ hãi và luôn cầu nguyện.

Vị tướng Gordien gọi tên đầy tớ trung thành của ông là Yvan Le Guerrier, sai anh này đi sát hại nhà ẩn sĩ Mirone, chặt đầu vị ẩn sĩ đem về cho chó của vị tướng đánh chén.

Yvan đến gặp nhà ẩn sĩ, rút gươm ra khỏi bao da và chùi thanh gươm vào áo choàng của mình.

– Hỡi đạo sĩ Mirone, tôi đến đây để giết ông. Thế nhưng, trước khi lưỡi gươm của tôi chạm vào ông, tôi cho ông cầu nguyện với Thiên Chúa lần chót. Ông hãy cầu cho ông, cầu cho tôi, cầu cho cả nhân loại. Sau đó tôi sẽ chặt đầu ông!

Nhà tu hành Mirone liền quỳ xuống trước một gốc cây sồi và mỉm cười nói với Yvan:

– Yvan, anh sẽ phải đợi lâu lắm đó, vì lời cầu nguyện cho nhân loại sẽ rất dài. Hay hơn cả, là anh hãy giết tôi ngay bây giờ đi, để khỏi phải chờ lâu vô ích.

Nghe vậy, Yvan chau mày và đáp:

– Không được, tôi đã nói gì là không được rút lời lại. Tôi đợi cho đạo sĩ cầu nguyện xong cho dù có lâu một thế kỷ cũng được!

Nhà ẩn sĩ cầu nguyện cho đến chiều tà. Rồi từ chiều tà cho đến bình minh hôm sau. Người tiếp tục cầu xin, rồi từ bình minh đến hoàng hôn ông vẫn say sưa cầu khẩn. Rồi mùa hè qua đến mãi mùa xuân, lời cầu của ông không hề ngưng một phút. Rồi mùa này đến mùa nọ, năm này đến năm khác, Mirone vẫn cầu xin. Cây sồi mọc lên cao gần tới chân mây. Một khu rừng rậm mọc lên từ những hạt sồi rụng xuống. Nhưng lời cầu xin của nhà tu sĩ vẫn chưa ngừng. Cho đến ngày hôm nay, vị ẩn sĩ vẫn mấp máy những lời xin cứu độ, xin Thiên Chúa thương xót nhân loại, xin Đức Nữ Đồng Trinh cứu giúp loài người.

Thời gian trôi qua, Yvan vẫn đứng nguyên bên cạnh nhà ẩn sĩ. Thanh gươm của y đã rỉ sét hết và sắp tan thành cát bụi. Áo mũ của y rơi từng mảnh. Xuân qua đông lại, Yvan vẫn đứng đó. Các bầy chó sói và gấu đi ngang qua cũng chẳng thèm nhìn đến anh.

Nhưng lời cầu nguyện của vị ẩn sĩ lão thành cho những người tội lỗi là chúng ta đây vẫn tuôn chảy, vì con người vẫn còn phạm tội. Lời cầu khẩn đó tuôn ra như một dòng sông tưới mát mặt địa cầu, ưu ái và dịu dàng như lòng từ bi của Thiên Chúa.

Lạy Chúa, Chúa đã chịu chết và sống lại,

xin dạy chúng con biết chiến đấu

trong cuộc chiến mỗi ngày

để được sống dồi dào hơn.

Chúa đã khiêm tốn và kiên trì

nhận lấy những thất bại trong cuộc đời

cũng như mọi đau khổ của Thập Giá,

xin biến mọi đau khổ cũng như mọi thử thách

chúng con phải gánh chịu mỗi ngày,

thành cơ hội giúp chúng con thăng tiến

và trở nên giống Chúa hơn.

Xin dạy chúng con biết rằng

chúng con không thể nên hoàn thiện

nếu như không biết từ bỏ chính mình

và những ước muốn ích kỷ.

Ước chi từ nay,

không gì có thể làm cho chúng con

khổ đau và khóc lóc

chỉ vì quên đi niềm vui ngày Chúa Phục Sinh.

Amen. (Mẹ Têrêsa Calcutta)

*Xin bấm vào nghe chia sẽ Lời Chúa.

*Xin bấm vào đọc Kinh Phụng Vụ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: