Chúa Nhật Tuần XXVIII Mùa Thường Niên Năm C

BÀI ĐỌC I: 2 V 5, 14-17

“Naaman trở lại gặp người của Thiên Chúa và ông tuyên xưng Chúa”.

Trích sách Các Vua quyển thứ hai.

Trong những ngày ấy, Naaman, quan lãnh binh của vua xứ Syria, xuống tắm bảy lần ở sông Giođan như lời tiên tri, người của Thiên Chúa dạy, da thịt ông lại trở nên tốt như da thịt của đứa trẻ, và ông được sạch.

Sau đó, ông và đoàn tuỳ tùng trở lại gặp người của Thiên Chúa. Đến nơi, ông đứng trước mặt người của Thiên Chúa và nói: “Thật tôi biết không có Thiên Chúa nào khác trên hoàn vũ, ngoài một Thiên Chúa ở Israel. Vì thế, tôi xin ông nhận lấy phần phúc của tôi tớ ông”.

Tiên tri trả lời rằng: “Có Chúa hằng sống, tôi đang đứng trước mặt Người: Thật tôi không dám nhận đâu”. Naaman cố nài ép, nhưng tiên tri không nghe. Naaman nói thêm rằng: “Tuỳ ý ông, nhưng tôi xin ông ban phép cho tôi, là đầy tớ của ông, được chở một ít đất vừa sức hai con la chở được, vì từ nay ngoài Chúa, tôi tớ của ông sẽ chẳng dâng của lễ toàn thiêu hoặc hy lễ cho thần minh nào khác”. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA:  Tv  97, 1. 2-3ab. 3cd-4

Đáp: Chúa đã công bố ơn cứu độ của Người trước mặt chư dân (c. 2b).

Xướng:

1) Hãy ca tụng Chúa một bài ca mới, vì Người đã làm nên những điều huyền diệu. Tay hữu Người đã tạo cho Người cuộc chiến thắng, cùng với cánh tay thánh thiện của Người. – Đáp   

2) Chúa đã công bố ơn cứu độ của Người; trước mặt chư dân Người tỏ rõ đức công minh. Người đã nhớ lại lòng nhân hậu và trung thành để sủng ái nhà Israel. – Đáp. 

3) Khắp nơi bờ cõi địa cầu đã nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta. Toàn thể địa cầu hãy reo mừng Chúa, hãy hoan hỉ, mừng vui và đàn ca! – Đáp.         

BÀI ĐỌC II:   2 Tm 2, 8-13

“Nếu chúng ta kiên tâm chịu đựng, chúng ta sẽ cùng thống trị với Đức Kitô”.

Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi Timôthêu.

Con thân mến, con hãy nhớ rằng Chúa Giêsu Kitô bởi dòng dõi Đavít, đã từ cõi chết sống lại, theo như Tin Mừng cha rao giảng. Vì Tin Mừng đó mà cha phải đau khổ đến phải chịu xiềng xích như một kẻ gian ác, nhưng lời của Thiên Chúa đâu có bị xiềng xích! Vì thế, cha cam chịu mọi sự vì những kẻ được tuyển chọn, để họ được hưởng ơn cứu độ cùng với vinh quang trên trời trong Đức Giêsu Kitô.

Đây cha nói thật: Nếu chúng ta cùng chết với Người, thì chúng ta cùng sống với Người. Nếu chúng ta kiên tâm chịu đựng, chúng ta sẽ cùng thống trị với Người. Nếu chúng ta chối bỏ Người, thì Người cũng sẽ chối bỏ chúng ta. Nếu chúng ta không tin Người, Người vẫn trung thành, vì Người không thể chối bỏ chính mình Người. Đó là lời Chúa.

ALLELUIA:  Lc 19, 38

Alleluia, alleluia! – Chúc tụng Đức Vua, Đấng nhân danh Chúa mà đến! Bình an trên trời và vinh quang trên các tầng trời! – Alleluia. 

PHÚC ÂM:  Lc 17, 11-19

“Không thấy ai trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi Chúa Giêsu đi lên Giêrusalem, Người đi qua biên giới Samaria và Galilêa. Khi Người vào một làng kia, thì gặp mười người phong cùi đang đứng ở đàng xa, họ cất tiếng thưa rằng: “Lạy Thầy Giêsu, xin thương xót chúng tôi”. Thấy họ, Người bảo họ rằng: “Các ngươi hãy đi trình diện với các tư tế”. Trong lúc họ đi đường, họ được lành sạch. Một người trong bọn họ thấy mình được lành sạch, liền quay trở lại, lớn tiếng ngợi khen Thiên Chúa, rồi đến sấp mình dưới chân Chúa Giêsu và tạ ơn Người, mà người ấy lại là người xứ Samaria.

Nhưng Chúa Giêsu phán rằng: “Chớ thì không phải cả mười người được lành sạch sao? Còn chín người kia đâu? Không thấy ai trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này”. Rồi Người bảo kẻ ấy rằng: “Ngươi hãy đứng dậy mà về: vì lòng tin của ngươi đã cứu chữa ngươi”.  Đó là lời Chúa.

(thanhlinh.net)

++++++++++++++++++

09/10/2022 – CHÚA NHẬT TUẦN 28 TN – C

Lc 17,11-19

ĐỪNG TƯỞNG MÌNH XỨNG ĐÁNG

Đức Giê-su nói: “Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?” (Lc 17,17-18)

Suy niệm: Mười người phong hủi kêu xin lòng thương xót, và cả mười được Chúa Giê-su đoái thương chữa lành. Mười người ấy gồm cả người Ít-ra-en lẫn người Sa-ma-ri vốn bị coi là ‘dân ngoại’. Điều đáng ngạc nhiên là chỉ có một người, mà lại là người Sa-ma-ri, quay lại tạ ơn và tôn vinh Chúa vì được chữa lành. Quả thật, tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa không phụ thuộc chúng ta là ai, hoặc thái độ của chúng ta thế nào cũng không phải vì chúng ta có xứng đáng hay không. Ngài ban ơn chữa lành cho 10 người phong cùi dù họ chưa nhận biết và ngay cả khi họ đáp lại bằng sự vô ơn. Việc tạ ơn Chúa không thêm gì cho Ngài nhưng lại là dịp cho chúng ta được nên công chính.

Mời Bạn: Lòng biết ơn chỉ thực sự xảy đến với những ai ý thức mình không xứng đáng mà vẫn được yêu. Và ơn công chính chỉ hữu hiệu với ai ý thức mình không xứng đáng như vậy: người thu thuế lên Đền thờ cầu nguyện (Lc 18, 9-14); viên sĩ quan ngoại giáo từng thưa với Chúa Giê-su: “Tôi không đáng rước Ngài vào nhà tôi” (Lc 7,6); và đặc biệt với Đức Ma-ri-a: “Phận nữ tỳ hèn mọn, được Chúa thương nhìn tới…” (Lc 1,48).

Sống Lời Chúa: Học thái độ biết ơn của người Sa-ma-ri để áp dụng sau mỗi lần lãnh nhận Bí tích Giao hòa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, cảm tạ Chúa đã yêu chúng con, cho dù chúng con bất xứng, yếu hèn, lầm lỗi, và thậm chí là vô ơn… xin đừng xét theo công trạng chúng con, nhưng theo lượng từ bi Chúa mà cứu chữa chúng con. Amen.

(5 Phút Lời Chúa)

++++++++++++++++++

Suy niệm và cầu nguyện

Suy Niệm 

Mười người phong đón gặp Ðức Giêsu.
Họ chỉ dám đứng xa, nài xin Ngài thương xót.
Ðức Giêsu không chữa cho họ ngay,
Ngài muốn thử thách lòng tin của họ.
Ngài bảo họ hãy đi trình diện với các tư tế
như thể họ đã được khỏi bệnh rồi.
Mười người phong đã vâng phục lên đường,
và chính trên đường đi, tất cả được khỏi bệnh.
Niềm vui bất ngờ ùa vào lòng mọi người.
Cả nhóm tiếp tục cuộc hành trình,
trừ một người phong ở vùng Samari.
Lòng biết ơn đối với Ðức Giêsu khiến anh quay lại,
sấp mình dưới chân Ngài mà tạ ơn.

Chín người kia đâu?
Ðức Giêsu ngạc nhiên đặt câu hỏi.
Chắc họ đã đi trình diện các tư tế như lời Ðức Giêsu,
nhưng họ quên Ðấng mới ban ơn cho họ.
Họ vui mừng ngừng lại ở quà tặng,
nhưng không vươn tới người tặng quà.
Họ đã có lòng tin nên được khỏi bệnh,
nhưng họ lại thiếu lòng biết ơn cần thiết.
Lòng biết ơn khiến lòng tin trở nên sâu xa hơn,
vì là gặp lại chính Ðấng đã ban tặng.

Chín người kia đâu?
Ðức Giêsu không làm phép lạ để được biết ơn.
Ngài mong những người kia trở lại để gặp họ,
và trao cho họ chính con người Ngài.
Ðiều này còn quý hơn cả ơn được khỏi bệnh.
Ơn lành bệnh chỉ là nhịp cầu
để ta gặp gỡ Ðấng ban ơn,
và lớn lên trong niềm tin cậy mến.

Chín người kia đâu?
Có khi tôi thường thuộc về nhóm chín người.
Tôi quá quen với những ơn Chúa ban,
đến độ thấy đó là chuyện bình thường,
đến độ không thấy cần phải tỏ lòng biết ơn.
Thật ra, biết ơn phải là tâm tình chủ yếu
chi phối lời cầu nguyện và cuộc sống của tôi.
Toàn bộ đời tôi là một hồng ân, một quà tặng.
Tôi muốn sống đời tôi như một lời tạ ơn không ngừng.
Tạ ơn là mãn nguyện về những gì đã lãnh nhận,
là thấy mình được bao bọc bởi Tình Yêu,
và muốn làm mọi sự để đáp lại Tình Yêu đó.

Người phong vùng Samari đã trở lại tôn vinh Thiên Chúa,
vì Ngài đã chữa anh lành bệnh qua Ðức Giêsu.
Chúng ta cũng đã nhận được biết bao ơn Chúa
từ tay những người xa lạ hay thân quen.
Xin cám ơn cuộc đời, cám on mọi người.
Ðời tôi là quà tặng của Chúa cho tôi.
Ước gì nó thành quà tặng của tôi cho mọi người.

Cầu Nguyện 

Con tạ ơn Cha vì những ơn Cha đã ban cho con,
những ơn con thấy được,
và những ơn con không nhận là ơn. 

Con biết rằng
con đã nhận được nhiều ơn hơn con tưởng,
biết bao ơn mà con nghĩ là chuyện tự nhiên. 

Con thường đau khổ
vì những gì Cha không ban cho con,
và quên rằng đời con được bao bọc bằng ân sủng. 

Tạ ơn Cha vì những gì Cha cương quyết không ban
bởi lẽ điều đó có hại cho con,
hay vì Cha muốn ban cho con một ơn lớn hơn. 

Xin cho con vững tin vào tình yêu Cha
dù con không hiểu hết những gì Cha làm cho đời con.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

“Lạy Thầy Giêsu, xin dủ lòng thương chúng tôi”

—/—

Thật chẳng dễ dàng để tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh. Nhưng khi chúng ta cảm tạ Chúa ngay trong thời điểm khó khăn, điều đó sẽ đánh bại mọi quyền lực của sự dữ. Sự dữ là ma quỷ luôn tìm cách chống lại Thiên Chúa bằng cách cám dỗ chúng ta. Khi chúng ta tạ ơn Chúa vì tất cả những món quà Ngài đã tặng ban, kể cả ở hoàn cảnh khó khăn nhất, thì ma quỷ sẽ thất bại trong việc chống lại Thiên Chúa. Chúng sẽ bị thất bại khi chúng ta đến với Chúa với một tấm lòng biết ơn. Chúng cũng thất bại khi chúng ta biết cảm ơn nhau.

“Lạy Thầy Giêsu, xin dủ lòng thương chúng tôi”. Đây là lời cầu xin thống thiết kèm theo sự xác tín của những người cùi khi đến với Chúa Giêsu, và họ đã được Chúa nhận lời. Thế nhưng, trong mười người chỉ có duy nhất một người quay trở lại tạ ơn Chúa, mà người đó lại là người ngoại. Tại sao chỉ có một người tạ ơn Chúa?

Đức Thánh Cha Phanxicô nhận định rằng: Câu chuyện này phân chia thế giới làm hai: một bên là những người không cảm ơn và bên kia là những người tạ ơnNghĩa là, một bên cho rằng đó là kết quả đương nhiên họ phải có bởi công trạng của họ, nên không cần phải cảm ơn, còn một bên cho rằng điều mà họ đón nhận đó cũng là do người khác nữa, nên họ cảm ơn. Một bên quy về mình, một bên mở ra các mối liên hệ.

Sách Giáo lý số 2638 viết: “Mọi biến cố và mọi nhu cầu đều có thể trở thành dịp để dâng lời tạ ơn”. Do đó, Đức Thánh Cha nói: “Lời cầu nguyện tạ ơn luôn luôn bắt đầu từ đây: nhận ra mình nhận được ân sủng trước. Chúng ta đã được nghĩ đến trước khi chúng ta học cách nghĩ về người khác; chúng ta đã được yêu thương trước khi chúng ta học cách thương yêu.

Quả thế, chúng ta đã được Thiên Chúa nghĩ đến trước, yêu thương trước, sau đó chúng ta mới được tạo dựng: Thiên Chúa phán: Chúng ta hãy làm ra con người theo hình ảnh chúng ta… Thiên Chúa sáng tạo con người theo hình ảnh mình” (St 1: 26-27).

Gần nhất với chúng ta chính là cuộc sinh hạ của mình. Chúng ta đã được cha mẹ của mình yêu thương trước, và vì tình yêu đó mà chúng ta được sinh ra. Thế nên, chúng ta phải mang ơn cha mẹ suốt cả cuộc đời.

Chúng ta nhìn lại câu chuyện của mười người phong hủi: Cả mười đều được lành bệnh và họ vui mừng vị được hoà nhập lại với cộng đồng, nhưng chỉ có một người quay trở lại tạ ơn Chúa. Cái khác biệt này ở chỗ chín người kia chỉ cảm nhận được niềm vui vì khỏi bệnh, nhưng người còn lại cảm nhận được thêm một niềm vui khác, đó là được yêu thương. Anh ta cảm nhận được Chúa Giêsu yêu thương anh trước nên mới chữa lành bệnh cho anh. Vì thế, anh quay lại để tạ ơn vì tình thương mà Chúa đã dành cho anh, chứ không phải chỉ vì anh được lành bệnh. Đó là sự khác biệt.

Chúa Giêsu chính là mẫu gương cho chúng ta, Ngài tạ ơn Chúa Cha trong mọi hoàn cảnh: Trước khi làm phép lạ hóa bánh ra nhiều, Chúa cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn rồi phân phát cho mọi người (Ga 6, 11). Trong bữa Tiệc Ly, khi lập bí tích Thánh Thể, Ngài cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, bẻ ra và trao cho các môn đệ (Lc 22, 19). Đứng trước nấm mồ Lazarô, trước khi làm cho anh ta sống lại, Chúa Giêsu đã dâng lời cảm tạ Thiên Chúa (Ga 11, 41). Chúa Giêsu tạ ơn Thiên Chúa Cha, vì Cha đã yêu thương Ngài và đã chấp nhận lời cầu xin của Ngài.

Đối với người Kitô hữu chúng ta, khi đến trước toà giải tội, chúng ta xưng thú mọi tội lỗi, và Chúa đã tha thứ. Chúa tha tội là bởi Ngài yêu thương chúng ta. Vì thế, toà giải tội là nơi Lòng Thương Xót của Thiên Chúa được thực thi. Bí tích Giải Tội là Bí tích của Lòng Thương Xót.

Như thế, chúng ta hãy tạ ơn Chúa vì Ngài đã yêu thương ta. Chúng ta cũng hãy cảm ơn nhau để thể hiện mối dây yêu thương dành cho nhau.

Đức Giám Mục Gioan Baotixita Bùi Tuần đã nói: “Nếu tôi tưởng mình không chịu ơn ai, thì tôi lầm lớn”. Đúng vậy, cuộc đời chúng ta nằm trong một chuỗi các liên đới liên tiếp. Liên đới với Chúa, liên đới với cha mẹ, với họ hàng, với hàng xóm và nhiều người khác. Vì thế, chúng ta hãy tạ ơn Chúa vì ơn tạo dựng và cứu độ, tạ ơn cha mẹ vì ơn sinh thành và dưỡng dục, tạ ơn thầy cô giáo vì ơn đào tạo dạy dỗ, tạ ơn anh chị em bạn hữu vì ơn của tình bạn hữu, tạ ơn tất cả mọi người vì ơn của tình đồng loại.

Tuy nhiên, trong cuộc đời này, vẫn còn nhiều người con đã không cảm ơn cha mẹ vì ơn sinh thành dưỡng dục, mà còn bất hiếu với cha mẹ, chửi bới, nguyền rủa và đánh đập cha mẹ… Bên cạnh đó cũng không thiếu những học sinh, sinh viên hành hung thầy cô giáo. Đó chính là sự vô ơn.

Nhiều người cũng suy nghĩ, tôi đi mua hàng, tôi đã trả tiền cho món hàng đó rồi thì tại sao tôi phải cảm ơn người bán hàng. Không! Đó không chỉ là cảm ơn người bán hàng, mà còn là một cử chỉ lịch sự, một hành vi văn hoá. Lời cảm ơn còn biểu lộ nhân cách, nhận thức của chính mình. Vì thế, dù khi cảm ơn người bán hàng là chúng ta đang minh chứng mình là người Kitô Hữu đích danh, luôn noi gương Chúa Giêsu “tạ ơn trong mọi hoàn cảnh”.

Lạy Chúa, xin cho chúng con có một tấm lòng luôn biết ơn và xin đổ tràn phúc lành của Chúa cho những ai đã làm ơn làm phúc cho chúng con. Amen.
 

Cao Nhất Huy

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: