Thứ Hai, tuần 32 Thường Niên, Năm II

Dù nó xúc phạm đến anh một ngày đến bảy lần…
thì anh cũng phải tha cho nó (Lc 17, 4)

BÀI ĐỌC I (năm II): Tt 1, 1-9

“Thiết lập các Trưởng lão trong mỗi thành như cha đã căn dặn con”.

Khởi đầu bức thư của Thánh Phaolô Tông đồ gửi cho Titô.

Phaolô, tôi tớ Thiên Chúa, cùng là Tông đồ của Ðức Giêsu Kitô, để rao giảng đức tin cho những kẻ được Thiên Chúa kén chọn và làm cho họ nhận biết chân lý; chân lý đó giúp họ ăn ở đức hạnh và ban cho họ niềm hy vọng sống đời đời mà Chúa, Ðấng chẳng hề nói dối, đã hứa từ thuở đời đời. Khi đã đến thời, Người đã tỏ lời Người ra bằng việc rao giảng mà Người đã uỷ thác cho cha theo lệnh của Thiên Chúa là Ðấng cứu chuộc chúng ta. Gửi cho Titô, con yêu dấu thuộc cùng một đức tin. Nguyện ân sủng và bình an của Thiên Chúa Cha và của Chúa Giêsu, Ðấng Cứu chuộc chúng ta, ở cùng con.

Lý do Cha để con ở lại đảo Crêta là để con chỉnh đốn những gì còn thiếu sót, và thiết lập các Trưởng lão trong mỗi thành như cha đã căn dặn. Con người được chọn phải là người không có gì đáng trách, chỉ kết hôn một lần; có con cái ngoan đạo, không mang tiếng buông tuồng hoặc ngỗ nghịch. Vì chưng, chủ tịch cộng đoàn, theo tư cách là người quản lý của Chúa, phải là người không có gì đáng trách, không kiêu căng, không nóng nảy, không mê rượu, không gây gỗ, không trục lợi đê hèn, nhưng hiếu khách, hiền lành, tiết độ, công minh, thánh thiện, tiết hạnh, nắm giữ lời chân thật hợp với đạo lý, để có thể dùng đạo lý lành mạnh mà khuyên dụ và phi bác những kẻ chống đối.

Ðó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 23, 1-2. 3-4ab. 5-6a

Ðáp: Lạy Chúa, đó là dòng dõi tìm kiếm long nhan Chúa (x. c. 6).

Xướng: Chúa là chủ trái đất và mọi vật làm sung mãn nó, chủ địa cầu và muôn loài cư trú ở trong. Vì chính Ngài xây dựng nó trên biển cả, và Ngài giữ vững nó trên chỗ nước nguồn. 

Xướng: Ai khá trèo lên cao sơn của Chúa, ai được đứng trong nơi thánh của Ngài? Người tay vô tội và lòng thanh khiết, người không để lòng xu hưởng bả phù hoa. 

Xướng: Người đó sẽ được Chúa chúc phúc cho, và được Thiên Chúa là Ðấng cứu độ ban ân thưởng. Ðó là dòng dõi người tìm kiếm Chúa, người tìm long nhan Thiên Chúa nhà Giacóp. 

Tin mừng: Lc 17, 1-6

Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Không thể không có những cớ làm cho người ta vấp ngã; nhưng khốn cho kẻ làm cớ cho người ta vấp ngã! Thà buộc cối đá lớn vào cổ nó và xô xuống biển, còn lợi cho nó hơn là để nó làm cớ cho một trong những kẻ bé nhỏ này vấp ngã.

Anh em hãy đề phòng! Dù nó xúc phạm đến anh một ngày đến bảy lần, rồi bảy lần trở lại nói với anh: “Tôi hối hận”, thì anh cũng phải tha cho nó.”

Các Tông Đồ thưa với Chúa Giêsu rằng: “Thưa Thầy, xin thêm lòng tin cho chúng con.” Chúa đáp: “Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em có bảo cây dâu này: “Hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc, ” nó cũng sẽ vâng lời anh em.

1. Suy niệm (TGM Giuse Nguyễn Năng)

Sứ điệp: Khi lãnh bí tích Rửa Tội, chúng ta đã trở thành phần tử dân Thiên Chúa. Cuộc sống chúng ta phải làm chứng cho sự thánh thiện: không làm gương xấu và giúp nhau sửa lỗi lầm.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa đã dựng nên con người có tính xã hội. Chúng con không sống đơn độc, nhưng lệ thuộc lẫn nhau. Khi con sống, là con sống với nguời khác, sống cho và sống nhờ người khác. Cách riêng trong đời sống tinh thần, người trên phải hướng dẫn giáo dục người dưới, người đi trước chỉ đường cho kẻ đến sau. Anh em bạn bè phải giúp nhau nên tốt. Tất cả đều liên đới chịu trách nhiệm về nhau trong tình huynh đệ.

Lạy Chúa, được gia nhập Hội Thánh, chúng con phải chịu trách nhiệm giúp nhau sống thánh thiện hơn. Con có bổn phận lo cho chính minh và còn có trách nhiệm với tha nhân đang sống chung quanh con, nhất là đối với trẻ nhỏ. Thế mà, suốt bao năm tháng qua, không biết được mấy lần con là ngọn đèn dẫn dắt người khác bước đi theo con đường của Chúa. Và có lẽ cũng không thiếu những lúc con đã trở nên chướng ngại vật cản đường anh em đến với Chúa, vì đã làm gương xấu cho họ. Con đã dửng dưng truớc lỗi lầm của tha nhân vì chưa biết khích lệ nhau nên thánh.

Lạy Chúa Giêsu, con sợ lời cảnh báo của Chúa. Xin Chúa giúp con sống đời chứng nhân bằng những gương sáng, bằng cuộc sống thánh thiện trong môi trường hằng ngày. Xin giúp con thay vì thúc đẩy lôi kéo nhau đến tội lỗi, thì trái lại, biết dẫn đưa nhau tới đời sống thánh thiện bằng lời nói, bằng việc làm, và bằng cả cuộc sống. Amen.

Ghi nhớ: “Dù một ngày bảy lần nó trở lại nói cùng con rằng: Tôi hối hận, thì con hãy tha cho nó”.

2. Suy niệm (Lm. Carôlô Hồ Bạc Xái)

Trong tác phẩm: “Hãy giúp nhau làm lại cuộc đời”, xuất bản đầu thập niên 60, ông Henri Vicardi, người sáng lập cơ xưởng chuyên giúp những người tàn tật tự lực cánh sinh kể lại rằng: cơ xưởng do ông sáng lập năm 1952, khởi sự với một công nhân bị tê bại, làm việc trong một nhà xe bỏ trống, lụp xụp. Nhưng chỉ một năm sau, xưởng đã trở nên một cơ sở kinh doanh với số vốn cả triệu Mỹ kim và thu dụng đến 300 công nhân. Mỗi công nhân đều có một mẩu truyện cảm động về con người xây dựng lại cuộc đời sự tàn tạ của mình. Điển hình là trường hợp của Jim Chapin, một người bị tê liệt từ thắt lưng trở xuống vì một chiếc bướu ở xương sống. Ngay sau khi được khiêng từ bàn giải phẩu xuống các Bác sĩ đã tuyên bố ông sẽ sống nhưng không làm gì được. Thế nhưng các Bác sĩ đã lầm, năm đó đã 62 tuổi, tuy không rời được khỏi chiếc xe lăn, ông đã tìm đến cơ xưởng của ông Henri và bắt đầu làm lại cuộc đời. Ông cho biết rằng ông rất hãnh diện về khả năng của mình và nhất quyết không chịu trở lại với đời sống ỷ lại và vô vọng nữa.

Câu truyện trên đây là một bằng chứng hùng hồn rằng dù tàn tật đến đâu, mỗi người vẫn là một giá trị độc nhất vô nhị trên cõi đời này, và do đó có trách nhiệm đối với chính bản thân cũng như hữu dụng cho người khác và có trách nhiệm đối với người khác.

Tin mừng hôm nay có lẽ nhắc nhở chúng ta về ý tưởng ấy. Chúa Giêsu nói đến hai thứ bổn phận của con người đối với người đồng loại: một là phải sống thế nào để không trở thành cớ vấp phạm cho người khác, hai là phải tha thứ cho nhau. Ngay từ những trang đầu tiên, khi mạc khải về con người, Kinh Thánh đã nói đến tình liên đới. Bị Thiên Chúa tra vấn sau khi phạm tội, Adam đã đổ lỗi cho Eva; đây quả là khuynh hướng chạy tội và chối bỏ trách nhiệm đối với người khác; cắt đứt liên lạc với Thiên Chúa, con người cũng muốn chối bỏ tương quan với tha nhân. Sự chối bỏ này lại càng rõ nét trong thái độ của Cain sau khi đã giết em mình là Abel: “Tôi có phải là người giữ em tôi đâu”.

Sống là liên đới: không thể sống mà không cần người khác, cũng không thể sống mà không cảm thấy có trách nhiệm đối với người khác. Cuộc sống của tôi dù âm thầm đến đâu vẫn có âm hưởng trên người khác; dù tôi có tàn tật và bé nhỏ đến đâu, tôi vẫn là người hữu dụng cho người khác, đó chính là ý nghĩa và giá trị của cuộc đời tôi; tôi có hạnh phúc hay không là tùy tôi có biết sống cho người khác hay không.

Nếp sống của ta sẽ gây ảnh hưởng trên người khác, dù ta cố ý hay không. Ảnh hưởng về phạm vi thể lý lẫn tinh thần: “Hữu xạ tự nhiên hương”, “Gần mực thì đen gần đèn thì sáng.” Đây là vấn đề trách nhiệm đối với tha nhân trong cuộc sống. Do đó cần lưu tâm tới những ảnh hưởng tốt xấu ta gây nên trong cộng đoàn.

Nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm đối với người khác, lời Chúa hôm nay cũng nói lên phẩm giá cao trọng của mỗi người. Đó là lý do đem lại cho chúng ta niềm tin trong cuộc sống mà chúng ta phải không ngừng cầu xin Chúa.

3. Suy niệm (Lm. Giuse Đinh Lập Liễm)

Tránh cớ vấp phạm và hãy tha thứ (Lc 17,1-6)

          1. Hôm nay Đức Giêsu dạy các tông đồ những đức tính phải có trong đời sống cộng đoàn : chúng ta không được làm gương xấu, xúi giục hay nên cớ cho người khác phạm tội bằng bất cứ hình thức nào vì đời sống của chúng ta  ảnh hưởng đến anh chị em chung quanh.  Chúng ta phải biết góp sức xây dựng cho nhau trong yêu thương, quảng đại và tha thứ. Khi chúng ta đối diện với cuộc sống, điều quan trọng là phải có đức tin vững mạnh để chiến đấu với thử thách cam go. Đức tin càng lớn mạnh, con người càng làm được những điều phi thường.

          2. Trong Tin Mừng hôm nay Đức Giêsu nói đến hai bổn phận của con người đối với người đồng loại : một là phải sống thế nào để không thành cớ vấp phạm cho người khác;  hai là phải tha thứ cho nhau. Ngay từ những trang đầu tiên, khi mạc khải về con người, Kinh thánh đã nói đến tính liên đới. Bị Thiên Chúa tra vấn sau khi phạm tội, Adong đã đổ lỗi cho Evà; đây quả là khuynh hướng chạy tội và chối bỏ trách nhiệm đối với người khác; cắt đứt liên lạc với Thiên Chúa, con người cũng muốn chối bỏ tương quan với tha nhân. Sự chối bỏ này lại càng rõ nét trong thái độ của Cain sau khi đã giết em mình là Abel :”Tôi có phải là người giữ em tôi đâu”.

          3. Đừng nên cớ vấp ngã.  Chúng ta có thể hiểu “Cớ vấp ngã”có thể là một câu nói, một thái độ hay một hành động nào đó, tự bản chết có lẽ không xấu, nhưng do ở trong một hoàn cảnh nào đó không thích hợp nên nó gây ảnh hưởng tai hại. Ví dụ như một tảng đá, tự nó không có gì xấu, nhưng nếu nó nằm giữa đường thì nó sẽ thành cớ khiến nhiều người vấp vào mà bị ngã. Sống trong một tập thể có nhiều người, tất nhiên không thể không có cớ vấp ngã, nhưng mỗi người hãy “đề phòng” đừng trở thành cớ vấp ngã, nhất là đừng bao giờ  làm gương  mù gương xấu cho người khác. Đức Giêsu phán xét rất ngặt đối với chúng ta về vấn đề này.

          4. Tha thứ không giới hạn. Chúng ta thường nói “quá tam ba bận”, như thế đã là nhiều, ấy thế mà trong Tin Mừng Chúa dạy phải tha thứ tới bảy mươi lần bảy. Hơn nữa, theo ngôn ngữ Do thái, con số 7 là con số đủ, tha thứ đến 70 lần 7 có nghĩa là không đưa ra một hạn định nào cho sự tha thứ. Đức Giêsu trên Thập giá đã “kêu xin Chúa Cha” tha thứ cho người đóng đinh mình; thánh Têphanô khi bị ném đá cũng “cầu xin Chúa” tha thứ cho những kẻ bách hại… Đến lượt chúng ta là những Kitô hữu, chúng ta giống Chúa và khác với người ngoại chính là việc yêu thương kẻ thù và cầu nguyện cho họ.

          5. “Quá tam ba bận” đã là quá nhiều để có thể thông cảm cho người lầm lỡ. Ấy vậy mà Đức Giêsu dạy ta tha thứ không chỉ có thế. Thử tưởng tượng, một người làm việc một ngày  tám tiếng  mà lỗi phạm đến bảy lần, mà cứ mỗi lần như thế ta lại phải tha thứ !!! Hành động tha thứ chỉ phát xuất được từ chính “tâm nhân hậu”. Tâm nhân hậu không chỉ là yêu thương thế nào cũng được, mà là yêu bằng một trái tim thật lớn, đến độ không sự xúc phạm nào có thể làm quỵ ngã; và là yêu bằng một  tình yêu sung mãn đến độ tha thứ luôn mãi mà không bao giờ mệt mỏi, không bao giờ bị nghèo đi. Tâm nhân hậu như thế chỉ có nơi Đức Giêsu. Nhưng ta có thể xin Ngài cho ta được điều đó (5 phút Lời Chúa).

          6. Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta  ý thức trách nhiệm của mỗi người chúng ta  đối với đời sống đức tin của người anh em chúng ta. Sống đức tin là trở thành người trách nhiệm  đối với tha nhân. Sống đức tin thiết yếu là là ràng buộc vào số phận của người anh em mình. Không có cuộc sống đức tin nào, dù âm thầm đến đâu mà không tạo nên một ảnh hưởng nơi người khác. Không có một biểu lộ đức tin nào  mà không là một củng cố và nâng đỡ cho người khác. Đức tin của người Kitô hữu chính là ngọn đuốc soi sáng và sưởi ấm lòng người, do đó, khi đức tin ấy trở thành nguội lạnh thì chắc chắn sẽ có biết bao người  chìm trong tăm tối lầm  lạc (R.Veritas).

          7. Truyện : Tuyên xưng đức tin trong cuộc sống.

          Thời đó, Arthur Jones được gọi nhập ngũ phục vụ trong không lực hoàng gia và sống trong một trại lính cùng với 30 binh sĩ khác. Ngay đêm đầu tiên, anh đã phải cân nhắc về một quyết định quan trọng; trước đây anh vẫn luôn luôn quỳ gối đọc kinh, liệu bây giờ vào quân ngũ rồi có nên tiếp tục quỳ gối không ?

          Lúc đầu anh cảm thấy ngượng ngượng nhưng rồi anh tự nhủ :”Tại sao chỉ vỉ sợ những kẻ khác dòm ngó mà mình lại thay đổi cách sống? Bộ mình vừa khởi đầu cuộc sống xa nhà là đã để cho thiên hạ sai bảo phải nên làm và không nên làm điều này điều nọ sao”?

          Nghĩ thế, anh liền quyết định  cứ tiếp tục thói quen  quỳ gối xuống đọc kinh. Khi vừa đọc kinh xong, lập tức anh nhận ra  mọi người đang để ý anh, và khi làm dấu Thánh giá, anh chợt nhận ra lúc ấy họ mới biết  anh là một người Công giáo. Và xảy ra là trong toàn trại lính  chỉ có một mình anh là người Công giáo. Tuy nhiên, hằng đêm, anh vẫn quỳ gối cầu nguyện. Anh nói rằng, mười phút cầu nguyện ấy thường dẫn đến  những cuộc tranh cãi kéo dài hàng giờ.

          Vào ngày cuối cùng của khóa huấn luyện, có người đến nói với anh :

          – Anh là người Kitô hữu tốt nhất mà tôi gặp.

          Anh liền đáp lại :

          – Có thể tôi là người Kitô hữu dám công khai biểu lộ đức tin của mình, nhưng tôi nghĩ,  tôi không phải là người Kitô hữu tốt nhất đâu. Dầu sao tôi cũng xin cám ơn bạn về điều bạn vừa nói.

Nguồn: tgpsaigon.net

4.Suy niệm(Giáo Phận Phú Cường)

Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu nói đến hai thứ bổn phận của con người đối với người đồng loại: một là phải sống thế nào để không trở thành cớ vấp phạm cho người khác, hai là phải tha thứ cho nhau. Ngay từ những trang đầu tiên, khi mặc khải về con người, Kinh thánh đã nói đến tình liên đới. Bị Thiên Chúa tra vấn sau khi phạm tội, Ađam đã đổ lỗi cho Eva; đây quả là khuynh hướng chạy tội và chối bỏ trách nhiệm đối với người khác; cắt đứt liên lạc với Thiên Chúa, con người cũng muốn chối bỏ tương quan với tha nhân. Sự chối bỏ này lại càng rõ nét trong thái độ của Cain sau khi đã giết em mình là Abel: “Tôi có phải là người giữ em tôi đâu”.

Hơn nữa, Thiên Chúa là Đấng từ bi, nhân hậu; nên dầu tội lỗi loài người dù có to lớn đến đâu thì Chúa cũng xót thương và tha thứ. Thế nhưng, Chúa nói người làm cớ cho người khác vấp phạm thì đáng đeo đá vào cổ mà ném xuống biển (Lc 17,2).

Cái cớ tưởng chừng như gió thoảng qua, như tình nồng ấm trong tim, lả lơi như tơ trời giăng mắc, êm dịu như tiếng mẹ ru con, lăn tăn như sóng biển hoàng hôn, nhấp nhô như mẩu đá ven đường… Nó thật là vô tình, nó thật là hờ hững nhưng nó là cái cớ cho người ta vấp phạm.

Cái cớ vấp phạm thì không to thù lù cho người ta xem thấy, hiểu được, nó rất nhỏ bé, rất đơn giản, đó là những cái cớ vô tình còn làm người ta vấp ngã, huống chi những cái cớ cố tình sẽ dẫn người ta vấp phạm đến quỵ té mà không thể đứng dậy, làm cho người ta vấp phạm đến nỗi không còn phận người, thì người gây nên những cái cớ như thế thật đáng nguyền rủa biết bao.

Dù cho con người có tội lỗi đầy tràn như cái cớ vấp phạm mà biết quay trở về với Chúa, thì vẫn được Chúa tha thứ. Dù tội lỗi quả tang như người đàn bà ngoại tình thì Chúa cũng không kết tội, nhưng hãy về đi và đừng phạm nữa, hãy ăn năn sám hối trở về.

Vì thế, Lời Chúa dạy các Tông đồ cũng là lời mời gọi chúng ta phải tha thứ cho anh em mình, không những bảy lần mà bảy mươi lần bảy, nghĩa là suốt đời phải tha thứ, vì Chúa luôn luôn tha thứ cho con người. Vững tin vào Thiên Chúa thì chắc chắn ta được Chúa cứu độ, được ơn tha thứ, vì Thiên Chúa là Đấng trung thành trong mọi lời Chúa hứa, nhân từ trong mọi việc Chúa làm.

Lạy Chúa Giêsu Kitô, xin cho chúng con luôn luôn biết vững tin vào Thiên Chúa là Đấng Yêu Thương và Nhân Từ, chậm bất bình và luôn tha thứ, để chúng con luôn biết quay về bên Chúa dù đời chúng con ngập tràn tội lỗi. Amen 

5.Suy niệm( Dòng Tên)

Thỉnh thoảng báo chí  lại nói đến một chuyện không hay nào đó 
bị coi là gây sốc hay phản cảm. 
Có những chuyện tồi tệ hơn được gọi là xì-căng-đan. 
Xì-căng-đan gốc là một từ Hy-lạp dùng trong Tân Ước (scandalon) 
để chỉ một viên đá làm người ta vấp ngã (Rm 11, 9), 
hay một duyên cớ  khiến người ta phạm tội (Mt 13, 41). 

Trong Giáo Hội đôi khi cũng có những xì-căng-đan. 
Nơi bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu nhắc chúng ta hãy đề phòng 
về những xì-căng-đan trong chính cộng đoàn tín hữu. 
Ngài nhìn nhận rằng không thể nào tránh được những xì-căng-đan (c. 1). 
Nhưng Ngài lại rất nặng lời với người nào gây ra cớ vấp phạm đó. 
Cột cối đá lớn vào cổ anh ta và xô xuống biển cho chết đi 
thì tốt cho anh ấy hơn là để anh ấy làm cớ phạm tội 
cho một trong những kẻ  bé nhỏ này (c. 2). 
Những kẻ bé  nhỏ ở đây là những người môn đệ của Chúa. 

Rõ ràng Đức Giêsu quý tâm hồn trong sạch của con người. 
Tuy hiền lành, nhưng Ngài lại tỏ ra không khoan nhượng 
với những kẻ làm gương xấu khiến người khác phạm tội. 
Ngài muốn bảo vệ  những kẻ yếu đuối, đơn sơ, thiếu bản lãnh. 
Ngài không muốn những Kitô hữu khác lợi dụng, lôi kéo họ, 
khiến họ mất  đức tin, mất niềm hy vọng và mất lòng yêu mến. 
Trong bài diễn từ  cuối cho các kỳ mục của Êphêsô ở Mi-lê-tô, 
thánh Phaolô đã khuyên các ông nên coi chừng sói dữ vào đàn chiên, 
“giảng dạy những điều sai lạc, lôi cuốn các môn đệ đi theo” (Cv 20,30). 

Làm cớ cho người khác phạm tội  
là một tội chúng ta ít để ý và ít xưng thú. 
Chúng ta cho mình có quyền tự do nói và làm điều mình thấy là đúng. 
Nhưng khi làm như vậy, chúng ta lại không để ý 
đến những thương tổn có thể gây ra nơi lương tâm 
của những người anh em yếu đuối trong cộng đoàn, 
cũng như đến chuyện làm cớ cho anh em mình sa ngã (1 Cr 8, 11.13). 
Thánh Phaolô nhấn mạnh: phạm đến anh em là phạm đến Đức Kitô. 
Không thể vì  tự do của tôi mà làm mất một người anh em 
đã được Đức Kitô chết cho (1 Cr 8, 11). 

Trong cuộc sống nối mạng toàn cầu hiện nay, 
cái tốt và cái xấu  được loan đi xa với tốc độ chớp nhoáng. 
Một biến cố mới xảy ra ở đây, lập tức cả thế giới đều biết. 
Nhưng cái xấu xem ra hấp dẫn hơn, mạnh mẽ hơn, dễ bắt chước hơn, 
khiến con người hôm nay, đặc biệt là giới trẻ, bị ảnh hưởng nặng nề. 
Làm thế nào để những gương tốt được nhân lên khắp đó đây? 
Làm thế nào để Giáo Hội bớt đi những viên đá làm người ta vấp ngã? 
Mong có ngày một giáo dân bình thường cũng biết nhận định đúng sai 
khi tiếp thu đủ thứ  thông tin từ mọi nguồn.

Cầu nguyện: 

Lạy Chúa,
việc tông đồ của con phải là việc tông đồ diễn tả lòng tốt.
để khi thấy con, người ta phải nói:
“vì anh này tốt quá, nên đạo của anh phải là đạo tốt”.  

Và nếu có ai hỏi con tại sao con lại hiền lành và tốt như  thế,
con sẽ trả lời vì con là tôi tớ của một Đấng tốt hơn con nhiều.
“Chớ chi bạn biết được Chủ Giêsu của tôi tốt biết bao!”  

Con muốn sống thật tốt để người ta có thể nói:
“Nếu tôi tớ mà  tốt như vậy, thì Chủ sẽ tốt đến thế nào!”  

(Chân phước Charles Foucauld) 

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

*Xin bấm vào đọc Kinh Phụng Vụ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: