Diễn văn của ĐTC trong buổi gặp gỡ Giới trẻ tại Bahrain

 06-11-2022

Diễn văn của ĐTC trong buổi gặp gỡ Giới trẻ tại Bahrain
Trong cuộc gặp gỡ chiều ngày 5/11/2022 với giới trẻ tại Trường Thánh Tâm ở Awali, Bahrain, Đức Thánh Cha Phanxicô nói với họ, “Chúng tôi cần sự sáng tạo, ước mơ và lòng can đảm của các bạn, sự quyến rũ và nụ cười của các bạn, niềm vui lây lan của các bạn và cảm giác điên cuồng mà các bạn có thể mang lại cho mọi hoàn cảnh, giúp chúng ta thoát khỏi những thói quen và cách nhìn nhận mọi việc theo cách cổ hủ.”


TÔNG DU BAHRAIN
DIỄN VĂN CỦA ĐTC
Gặp gỡ Giới trẻ
Awali, Trường Thánh Tâm, 5/11/2022

Chào các bạn, các anh chị em thân mến!

Tôi cảm ơn các bạn đã đến đây, từ rất nhiều quốc gia khác nhau và với rất nhiều nhiệt huyết! Tôi muốn cám ơn Sơ Rosalyn về những lời chào mừng Sơ dành cho tôi và về sự dấn thân, cùng với rất nhiều người khác, Sơ đưa Trường Thánh Tâm này phát triển.

Tôi rất vui vì đã thấy ở Vương quốc Bahrain một nơi gặp gỡ và đối thoại giữa các nền văn hóa và tín ngưỡng khác nhau. Và bây giờ, nhìn các bạn, những người không cùng tôn giáo và không ngại ở bên nhau, tôi nghĩ rằng nếu không có các bạn, sự chung sống giữa những khác biệt này sẽ không thể thực hiện được. Và sẽ không có tương lai! Trong nắm bột của thế giới, các bạn là men tốt được định sẵn để trưởng thành, vượt qua rất nhiều rào cản xã hội và văn hóa, và thúc đẩy những hạt mầm của tình huynh đệ và sự mới lạ. Các bạn là những người trẻ, như là những người lữ hành không ngừng nghỉ, cởi mở với những điều bất ngờ, trao đổi ý kiến với nhau, đối thoại, “gây nhộn nhịp” và hòa nhập với nhau; và do đó các bạn trở thành nền tảng của một xã hội thân thiện và tương trợ. Đây là điều cơ bản trong bối cảnh phức tạp và đa dạng mà chúng ta đang sống: phá bỏ những rào cản để mở ra một thế giới hướng đến con người hơn và huynh đệ hơn, ngay cả khi điều này có nghĩa là phải đối mặt với vô số thách đố. Về điều này, từ một gợi ý trong những chứng từ của các bạn và những câu hỏi của các bạn, tôi muốn gửi đến ba lời mời gọi nho nhỏ, không phải với tư cách là một giáo viên, nhưng với tư cách là một người quan tâm hỗ trợ và khuyến khích các bạn.

Lời mời đầu tiên của tôi: đón nhận văn hóa quan tâm. Sơ Rosalyn đã sử dụng cách diễn đạt đó: “văn hóa quan tâm”. Quan tâm có nghĩa là phát triển một thái độ đồng cảm nội tâm, một cái nhìn chăm chú đưa chúng ta ra khỏi chính mình, một sự hiện diện nhẹ nhàng khắc phục sự thiếu quan tâm của chúng ta và làm cho chúng ta quan tâm đến người khác. Đây là bước ngoặt, sự khởi đầu của một điều gì đó mới mẻ, liều thuốc giải độc cho một thế giới khép kín và đầy rẫy chủ nghĩa cá nhân, một thế giới nuốt chửng con cái của mình. Một thế giới bị giam cầm bởi một thứ nỗi buồn làm nảy sinh sự thờ ơ và đơn độc. Nếu chúng ta không học cách quan tâm đến môi trường xung quanh – những người khác, thành phố của chúng ta, xã hội của chúng ta, môi trường của chúng ta – thì cuối cùng chúng ta sẽ sống giống như những người luôn vội vàng, chạy quanh, làm nhiều việc cùng một lúc, nhưng cuối cùng lại buồn bã vì họ chưa bao giờ thực sự biết đến niềm vui của tình bạn và sự rộng lượng. Họ cũng không trao cho thế giới vẻ đẹp độc đáo mà chỉ mình họ, và không ai khác, có khả năng trao tặng. Là một Kitô hữu, tôi nghĩ về Chúa Giêsu và tôi thấy rằng mọi thứ Người làm đều được truyền cảm hứng từ sự quan tâm đến người khác. Chúa quan tâm đến các tương quan với tất cả những người Người gặp tại các gia đình, trong thành phố và dọc đường đi. Người nhìn thẳng vào mắt mọi người, lắng nghe lời cầu cứu của họ, đến gần họ và chạm vào vết thương của họ. Người đi vào lịch sử loài người để nói với chúng ta rằng Đấng Tối Cao quan tâm đến chúng ta; để nhắc nhở chúng ta rằng đứng về phía Thiên Chúa có nghĩa là quan tâm đến một ai đó và điều gì đó, đặc biệt là đối với những người đang gặp khốn khó nhất.

Các bạn thân mến, quan tâm đến người khác, xây dựng các mối quan hệ thì đẹp biết bao! Tuy nhiên, giống như mọi thứ trong cuộc sống, điều này đòi hỏi sự rèn luyện không ngừng. Vì vậy, trước hết, đừng quên quan tâm đến bản thân: không quá quan tâm đến bên ngoài nhưng đến nội tâm, đến phần sâu sắc và quý giá nhất của chính mình. Đó là gì? Đó là linh hồn của các bạn, trái tim của các bạn! Và làm thế nào để các bạn có thể chăm sóc cho trái tim? Bằng cách cố gắng thinh lặng và lắng nghe nó. Cố gắng dành thời gian để giữ liên lạc với những gì đang diễn ra trong nội tâm các bạn, trân trọng món quà mà các bạn đang có, nắm giữ cuộc sống của các bạn và đừng để nó vuột khỏi tay các bạn. Đừng là “những khách du lịch của cuộc sống”, những người chỉ nhìn nó từ bên ngoài, chỉ nhìn thấy bề mặt của sự vật. Trong thinh lặng, theo nhịp tim của các bạn, các bạn hãy nói chuyện với Chúa. Hãy kể cho Người nghe về bản thân các bạn và những người các bạn gặp hàng ngày, những người mà Người đã ban cho các bạn như những người bạn đồng hành trên hành trình của các bạn. Hãy mang đến với Người khuôn mặt, niềm vui và nỗi buồn của họ, vì không có lời cầu nguyện nào mà không có các mối quan hệ, cũng như không có niềm vui nào mà không có tình yêu.

Và tình yêu – như các bạn đã biết – không phải là một vở kịch hư cấu hay một bộ phim lãng mạn: yêu là nghĩ đến người khác, quan tâm đến người khác, dành thời gian và những món quà của mình cho những người khốn khó, chấp nhận rủi ro và biến cuộc sống thành một món quà tạo ra cuộc sống vĩ đại hơn. Các bạn của tôi, xin đừng bao giờ quên một điều: tất cả các bạn – không có ngoại lệ – là một kho báu, một kho báu độc nhất và quý giá. Vì vậy, đừng nhốt cuộc đời mình trong một chiếc két sắt, nghĩ rằng tốt hơn là để dành báu vật đó, chưa đến lúc để tiêu xài nó! Nhiều người trong số các bạn đi qua nơi này vì công việc, thường là trong một khoảng thời gian cụ thể. Tuy nhiên, nếu chúng ta sống với tâm lý du lịch đó, chúng ta sẽ bỏ lỡ khoảnh khắc hiện tại và có nguy cơ vứt bỏ toàn bộ các phần đời của mình! Mặt khác, thật tuyệt vời biết bao khi ghi dấu ấn tích cực trên hành trình của chúng ta ngay cả bây giờ, bằng cách quan tâm đến cộng đồng, bạn học, đồng nghiệp của chúng ta và thế giới xung quanh chúng ta… Vậy thì, thật tốt khi chúng ta tự hỏi bản thân: bây giờ tôi đang để lại dấu ấn gì nơi tôi đang sống, nơi Đấng Quan Phòng đã mang tôi đến?

Vậy đây là lời mời gọi đầu tiên của tôi, đó là hãy tiếp nhận văn hóa quan tâm. Nếu chúng ta nắm lấy nó, chúng ta sẽ giúp hạt giống của tình huynh đệ lớn lên. Và đây là lời mời gọi thứ hai của tôi: lan tỏa tình huynh đệ. Tôi thích những gì Abdulla nói: “Bạn phải trở thành người chiến thắng không chỉ trên sân chơi mà còn trong cuộc sống!” Đó là sự thật, vì vậy hãy cố gắng trở thành người chiến thắng của tình huynh đệ! Đây là thách đố của ngày hôm nay, điều sẽ khiến chúng ta chiến thắng vào ngày mai, thách đố mà các xã hội ngày càng đa văn hóa và toàn cầu hóa của chúng ta phải đối mặt. Vì như các bạn thấy, các thiết bị và công nghệ mà sự hiện đại cung cấp cho chúng ta không đủ để làm cho thế giới của chúng ta trở nên hòa bình và huynh đệ. Những luồng gió chiến tranh không ngừng thổi với tiến bộ công nghệ. Chúng ta đau buồn thấy rằng ở nhiều khu vực, căng thẳng và các mối đe dọa đang gia tăng và đôi khi bùng phát xung đột. Thường thì điều này xảy ra bởi vì chúng ta không hành động dựa trên trái tim; chúng ta cho phép những khoảng cách giữa bản thân và những người khác tăng lên và kết quả là những khác biệt về sắc tộc, văn hóa, tôn giáo và những khác biệt khác trở thành những vấn đề và nỗi sợ hãi khiến cô lập hơn là cơ hội để cùng nhau phát triển. Và khi những khác biệt đó dường như mạnh hơn tình huynh đệ, thứ giữ chúng ta lại với nhau, thì chúng ta có nguy cơ đối đầu và xung đột.

Tôi muốn nói điều này với các bạn, những người trẻ, những người thẳng thắn hơn và có nhiều khả năng hơn trong việc tiếp xúc và xây dựng tình bạn, vượt qua những định kiến ​​và rào cản tư tưởng: hãy tiếp tục gieo những hạt giống của tình huynh đệ, và các bạn sẽ là những người xây dựng tương lai, bởi vì chỉ trong tình huynh đệ, thế giới của chúng ta mới có tương lai! Lời mời này là lời mời mà tôi tìm thấy ở trung tâm đức tin của mình. Thật vậy, Kinh Thánh nói: “Ai không yêu anh chị em mình đã thấy, thì không thể yêu Thiên Chúa mà mình không thấy. Điều răn mà chúng ta nhận lãnh từ Người là điều này, đó là những ai yêu mến Thiên Chúa, thì cũng phải yêu thương anh chị em mình” (1Ga 4, 20-21). Đúng vậy, Chúa Giêsu bảo chúng ta đừng bao giờ tách tình yêu Thiên Chúa ra khỏi tình yêu tha nhân, và hãy trở thành người lân cận với mọi người (x. Lc 10,29-37). Tất cả mọi người, không chỉ những người chúng ta thích. Sống như anh chị em là ơn gọi phổ quát được trao phó cho mọi thụ tạo. Trước xu hướng hiện nay là thờ ơ và bất khoan dung với người khác, thậm chí ủng hộ các cuộc chiến tranh và xung đột, các bạn trẻ – hơn bất cứ ai khác – được kêu gọi “đáp lại bằng một tầm nhìn mới về tình huynh đệ và tình bạn xã hội, điều sẽ không còn ở mức độ của lời nói” (Fratelli Tutti, 6). Lời nói thôi là chưa đủ: cần phải có những cử chỉ cụ thể được thực hiện hàng ngày.

Ở đây, chúng ta cũng có thể tự hỏi mình một số câu hỏi. Tôi có cởi mở với người khác không? Tôi có kết bạn với người nào đó không cùng sở thích với tôi, hoặc có tín ngưỡng và phong tục tập quán khác với tôi không? Tôi có cố gắng gặp gỡ những người khác, hay tôi chỉ gắn chặt với những người tôi biết? Chìa khóa, tóm lại, nằm ở những gì Nevin nói với chúng ta: “tạo mối quan hệ tốt” với tất cả mọi người. Các bạn, những người trẻ đang mong muốn đi các nơi và tìm hiểu về những vùng đất mới, vượt ra khỏi môi trường xung quanh thông thường. Tôi muốn nói điều này: hãy học cách du hành trong chính bản thân các bạn, để mở rộng biên giới nội tâm của các bạn, để những thành kiến ​​chống lại người khác có thể biến mất, biên giới của sự ngờ vực có thể thu hẹp, hàng rào sợ hãi có thể bị phá bỏ, và tình huynh đệ và tình bạn có thể đâm chồi! Ngay cả ở đây, các bạn hãy để cho mình được trợ giúp bằng cầu nguyện, vì cầu nguyện mở rộng tâm hồn, giúp chúng ta gặp gỡ Thiên Chúa và gặp gỡ anh chị em trong mọi người chúng ta gặp gỡ. Và thật tuyệt vời những lời của vị ngôn sứ đã nói: “Chẳng phải cùng một Thiên Chúa đã dựng nên chúng ta sao? Thế mà sao chúng ta lại bội phản nhau?” (Mal 2,10). Các xã hội như thế này, vốn rất phong phú về các niềm tin, truyền thống và ngôn ngữ khác nhau, có thể trở thành “cơ sở đào tạo cho tình huynh đệ”. Chúng ta đang đứng trước các cánh cổng của lục địa lớn và đa dạng của Châu Á, mà một nhà thần học đã gọi là “lục địa của nhiều thứ tiếng” (A. PIERIS, Teologia in Asia, Brescia, 2006, 5). Hãy học cách kết hợp những thứ tiếng khác nhau trong một ngôn ngữ yêu thương, như những người chiến thắng thực sự của tình huynh đệ!

Tôi cũng muốn gửi đến các bạn lời mời thứ ba: chấp nhận thách đố khi đưa ra quyết định trong cuộc sống. Từ kinh nghiệm hàng ngày các bạn biết rằng không có cái gọi là cuộc sống không có thách đố. Và luôn luôn, đứng trước một thách đố, như khi đến ngã ba đường, các bạn phải chọn lựa, phải đặt mình vào cuộc chơi, chấp nhận rủi ro và đưa ra quyết định. Điều này đòi hỏi phải có kế hoạch tốt. Các bạn không thể tùy cơ ứng biến, chỉ sống theo bản năng hoặc chỉ hành động nhất thời! Vậy các bạn chuẩn bị như thế nào, làm thế nào để các bạn phát triển khả năng đưa ra quyết định, sự sáng tạo, lòng dũng cảm và sự kiên trì của các bạn? Làm thế nào để các bạn mài giũa cái nhìn nội tâm của mình, học cách phán đoán tình huống và nắm bắt điều gì là quan trọng? Nó đòi hỏi học cách cân nhắc các lựa chọn của các bạn và đi đúng hướng.

Tất cả những điều này xuất hiện trong tâm trí tôi khi tôi nghĩ đến những câu hỏi của Merina. Chúng thực sự nói về sự cần thiết phải hiểu hướng đi trong cuộc sống. Tôi có thể nói từ kinh nghiệm của chính mình: Tôi cũng đã là một thanh niên như các bạn, như bao người khác, và cuộc sống của tôi là của một người trẻ bình thường. Như chúng ta biết, tuổi thanh niên là một hành trình, một giai đoạn trưởng thành của chúng ta khi chúng ta bắt đầu đối mặt với sự phức tạp của cuộc sống và lần đầu tiên đối mặt với một vài thách đố. Lời khuyên của tôi là hãy tiến về phía trước và không sợ hãi, nhưng đừng bao giờ đi một mình! Thiên Chúa không bao giờ để các bạn một mình; Người đợi các bạn yêu cầu Người giúp các bạn một tay. Người đồng hành và hướng dẫn chúng ta, không phải bằng những dấu hiệu quyền năng và phép lạ, nhưng bằng cách nói nhẹ nhàng qua những suy nghĩ và cảm xúc của chúng ta.

Vì vậy, điều quan trọng là học cách phân biệt tiếng nói của Chúa. Bằng cách nào? Như bạn đã nói với chúng tôi, Merina: thông qua việc cầu nguyện thinh lặng và đối thoại thân mật với Người, gìn giữ trong trái tim chúng ta những gì giúp ích cho chúng ta và mang lại cho chúng ta sự bình an. Ánh sáng của Thiên Chúa chiếu sáng mê cung của những suy nghĩ, cảm xúc và cảm giác chúng ta thường có. Chúa muốn soi sáng sự hiểu biết của các bạn, những suy nghĩ sâu xa nhất của các bạn, những khát vọng trong trái tim các bạn và những phán xét đang hình thành trong các bạn. Người muốn giúp các bạn phân biệt điều thiết yếu với điều gì thừa thãi, điều tốt với điều có hại cho các bạn và cho người khác, điều đúng đắn với điều dẫn đến bất công và rối loạn. Không có gì chúng ta trải nghiệm lại xa lạ với Thiên Chúa. Thường thì chúng ta là những người quay lưng lại với Người, chúng ta không phó thác con người và các tình huống cho Người; ngược lại, chúng ta khép kín trong sự sợ hãi và xấu hổ. Không, chúng ta hãy trau dồi trong cầu nguyện sự chắc chắn khích lệ rằng Thiên Chúa luôn dõi theo chúng ta, rằng Người không mệt mỏi, nhưng luôn dõi theo chúng ta và bảo vệ chúng ta.

Các bạn thân mến, đưa ra quyết định không phải là việc chúng ta làm một mình. Vì vậy, hãy để tôi nói một điều cuối cùng với các bạn. Trước khi tìm lời khuyên trên Internet, hãy luôn tìm đến những người tư vấn giỏi trong cuộc sống, những người khôn ngoan và đáng tin cậy có thể hướng dẫn và giúp đỡ các bạn. Tôi nghĩ đến cha mẹ và thầy cô, nhưng cũng nghĩ đến những người cao tuổi, ông bà của các bạn, và một vị linh hướng tốt. Mỗi chúng ta cần được đồng hành trên đường đời!

Các bạn trẻ thân mến, chúng tôi cần các bạn. Chúng tôi cần sự sáng tạo của các bạn, ước mơ và lòng can đảm của các bạn, sự quyến rũ và nụ cười của các bạn, niềm vui lây lan của các bạn và cảm giác điên cuồng mà các bạn có thể mang lại cho mọi tình huống, giúp chúng ta thoát khỏi những thói quen và cách nhìn sự vật cách cổ hủ. Là Giáo hoàng, tôi muốn nói với các bạn: Giáo hội ở bên các bạn và rất cần mỗi người trong các bạn, để chúng ta có thể được đổi mới, khám phá những con đường mới, trải nghiệm với các ngôn ngữ mới, và trở nên vui tươi và hiếu khách hơn. Đừng bao giờ mất can đảm để mơ những giấc mơ lớn và sống trọn vẹn! Hãy áp dụng văn hóa quan tâm và phổ biến nó. Hãy trở thành người chiến thắng của tình huynh đệ. Hãy đối diện với những thách đố trong cuộc sống bằng cách để bản thân được hướng dẫn bởi sự sáng tạo trung thành của Thiên Chúa và bởi những cố vấn giỏi. Và cuối cùng, xin hãy nhớ đến tôi trong lời cầu nguyện của các bạn. Tôi cũng sẽ làm như thế với các bạn, khi mang các bạn trong trái tim của tôi. Cảm ơn các bạn!

Thiên Chúa ở cùng các bạn! Allah ma’akum

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: