ĐTC gặp gỡ các GM, LM, tu sĩ nam nữ và chủng sinh. Bahrain lưu luyến chào tạm biệt ĐTC Phanxicô

Chúa nhật, ngày 06 tháng Mười Một năm 2022, ngày chót trong trong bốn ngày viếng thăm tại Bahrain, Đức Thánh Cha Phanxicô chỉ còn một hoạt động cuối cùng là buổi gặp gỡ và cầu nguyện với các giám mục, linh mục, tu sĩ, chủng sinh, giáo lý viên và các nhân viên mục vụ tại nhà thờ Thánh Tâm ở thủ đô Manama của Bahrain. Sau đó lúc 12 giờ 30 trưa, có nghi thức tiễn biệt tại phi trường Sakhir, trước khi ngài rời Bahrain để trở về Rôma.

Trong cuộc gặp gỡ tại nhà thờ Thánh Tâm, là nhà thờ Công Giáo đầu tiên trong vùng Vịnh, Đức Thánh Cha nói:Kính thưa các Giám mục, Linh mục, Nam nữ Tu Sĩ, Chủng sinh và nhân viên Mục vụ, chào buổi sáng!

Tôi vui mừng được có mặt ở đây, giữa cộng đồng Kitô hữu đang biểu lộ rõ ràng bộ mặt “Công Giáo” của mình: bộ mặt phổ quát, một Giáo hội gồm những người từ nhiều nơi trên thế giới cùng nhau tuyên xưng một đức tin của chúng ta vào Chúa Kitô. Hôm qua, Đức Cha Hinder – người mà tôi cảm ơn vì sự phục vụ của ngài và những lời giới thiệu của ngài – đã nói về “một đàn chiên nhỏ gồm những người di cư”. Khi chào anh chị em, suy nghĩ của tôi cũng hướng đến những dân tộc là xuất xứ của anh chị em, đến những gia đình thân yêu của anh chị em, những người mà anh chị em nhớ đến với một chút hoài niệm, và đến đất nước cội nguồn của anh chị em. Đặc biệt, vì tôi thấy một số anh chị em đến từ Li Băng, tôi xin cam đoan về những lời cầu nguyện và sự gần gũi của tôi đối với đất nước thân yêu của anh chị em, rất mệt mỏi và cố gắng, cũng như với tất cả các dân tộc đang đau khổ ở Trung Đông. Thật tuyệt vời khi trở thành một phần của một Giáo hội bao gồm các lịch sử khác nhau và các khuôn mặt khác nhau tìm thấy sự hòa hợp của họ trong khuôn mặt duy nhất của Chúa Giêsu. Và sự đa dạng này – như tôi đã thấy trong những ngày này – là tấm gương phản chiếu cho đất nước này, cho những con người sống ở đây, cũng như cảnh quan của nó, mặc dù hầu hết là sa mạc, có thể tự hào với nhiều loại thực vật và sinh vật sống phong phú.

Những lời của Chúa Giêsu mà chúng ta đã nghe nói về nước hằng sống chảy ra từ Chúa Kitô và các môn đệ của Người (x. Ga 7:37-39). Họ khiến tôi nghĩ về chính mảnh đất này. Mặc dù đúng là có một vùng sa mạc rộng lớn, nhưng lại có những suối nước ngọt chảy ngầm tưới tiêu cho nó. Đó là một hình ảnh đẹp về con người của anh chị em và trên hết, về cách đức tin vận hành trong cuộc sống của chúng ta: bề ngoài nhân loại của chúng ta dường như khô héo bởi vô số điểm yếu, nỗi sợ hãi, thách thức và các vấn đề cá nhân hoặc xã hội thuộc nhiều loại khác nhau. Tuy nhiên, thực sự trong sâu thẳm tâm hồn, trong sự gần gũi của trái tim, có dòng nước trong lành êm đềm và âm thầm của Thánh Linh, Đấng làm tươi mát sa mạc của chúng ta và phục hồi sự sống cho những gì khô cằn, Đấng rửa sạch tất cả những gì làm chúng ta u mê và dập tắt khát khao hạnh phúc của chúng ta. Chúa Thánh Thần luôn phục hồi sự sống. Đây là nước mà Chúa Giêsu nói. Đây là mầm sống mới mà Ngài hứa với chúng ta. Đó là món quà của Chúa Thánh Thần, sự hiện diện dịu dàng, yêu thương và trẻ lại của Thiên Chúa trong chúng ta.

Vì vậy, sẽ hữu ích khi tập trung vào cảnh được mô tả trong Phúc âm. Chúa Giêsu đang ở trong Đền thờ Giêrusalem, nơi họ đang cử hành một trong những lễ quan trọng nhất, khi dân chúng chúc tụng Chúa về các món quà là đất đai và mùa màng, để tưởng nhớ đến Giao ước. Vào ngày lễ hội ấy, một nghi thức quan trọng đã diễn ra: thầy tế lễ thượng phẩm xuống hồ Silô để múc nước trong khi dân chúng ca hát vui mừng; Sau đó, ông đổ nước bên ngoài các bức tường của thành phố để biểu thị rằng từ Giêrusalem phước lành lớn của Thiên Chúa sẽ được ban cho mọi người. Thật vậy, Vịnh Gia đã hát về Giêrusalem như sau: “Mọi suối của ta đều ở trong ngươi” (Tv 87: 7), và nhà tiên tri Êdêkiên đã nói về một mạch nước chảy như sông từ Đền thờ, để tưới đất và sinh hoa kết trái. (xem Ed 47: 1-12).

Trong bối cảnh này, chúng ta có thể hiểu rõ hơn những gì Phúc âm Thánh Gioan muốn nói với chúng ta với cảnh này. Đó là ngày cuối cùng của cuộc lễ, và Chúa Giêsu “đứng lên và tuyên bố:” Nếu ai khát, hãy đến với Ta và uống từ trái tim mình” (câu 38). Thật là một lời mời đẹp! Thánh sử giải thích: “Bây giờ Chúa Giêsu nói điều này về Thánh Linh, mà những người tin vào Ngài sẽ nhận được; vì Thánh Linh vẫn chưa được ban, vì Chúa Giêsu chưa được tôn vinh “(câu 39). Đề cập đến khoảnh khắc khi Chúa Giêsu chết trên thập tự giá: ngay lúc đó, nguồn nước không còn xuất phát từ đền thờ bằng đá nữa, nhưng từ thánh nhan rộng mở của Chúa Giêsu Kitô, từ đó nước của sự sống mới sẽ tuôn ra, nước ban sự sống của Thánh Linh Thiên Chúa, được tiền định để sinh ra một sinh vật mới cho toàn thể nhân loại, giúp họ thoát khỏi tội lỗi và sự chết.

Thưa anh chị em, chúng ta hãy luôn ghi nhớ điều này: Giáo Hội đã được sinh ra từ đó, được sinh ra từ cạnh sườn bị đâm thâu qua của Đức Kitô, từ nước tái sinh trong Chúa Thánh Thần (x. Tt 3: 5). Chúng ta không phải là Kitô hữu bởi công đức của chúng ta hay đơn giản chỉ vì chúng ta tuyên xưng một tín điều, nhưng vì nước hằng sống của Thánh Linh đã được ban cho chúng ta trong phép rửa tội, khiến chúng ta trở thành con cái yêu dấu của Thiên Chúa, anh chị em của nhau và một tạo vật mới. Mọi thứ đều chảy ra từ ân sủng – mọi thứ đều là ân sủng! Mọi thứ đều đến từ Chúa Thánh Thần. Vì vậy, hãy cho phép tôi tập trung ngắn gọn vào ba ân sủng lớn lao mà Chúa Thánh Thần ban cho chúng ta và yêu cầu chúng ta đón nhận và phản ánh trong cuộc sống của chúng ta: niềm vui, sự hiệp nhất và lời tiên tri. Niềm vui, sự hiệp nhất và lời tiên tri.

Thứ nhất, Thánh Linh là một nguồn vui. Nước ngọt mà Chúa muốn làm cho chảy trong “sa mạc” của nhân loại chúng ta, trần thế và yếu đuối, là điều chắc chắn rằng chúng ta không bao giờ đơn độc trên hành trình của cuộc đời. Thánh Linh là Đấng không bỏ chúng ta theo ý riêng của chúng ta. Ngài là Đấng An ủi, Ngài an ủi chúng ta bằng sự hiện diện yên tĩnh và êm dịu của Ngài, đồng hành với chúng ta bằng tình yêu thương, hỗ trợ chúng ta trong những khó khăn và vất vả, khuyến khích những ước mơ đẹp nhất và những khát khao sâu sắc nhất của chúng ta, và mở ra cho chúng ta điều kỳ diệu và vẻ đẹp của cuộc sống. Tuy nhiên, niềm vui của Thánh Linh không phải là một cảm giác thỉnh thoảng hay một cảm xúc nhất thời; hay tệ hơn nữa là loại “niềm vui được tổ chức bởi nền văn hóa chủ nghĩa cá nhân và chủ nghĩa tiêu dùng ngày nay” (Gaudete et Exsultate, 128). Niềm vui của Thánh Linh thay vào đó là niềm vui được sinh ra từ mối quan hệ với Thiên Chúa, từ việc biết rằng bất chấp những vất vả và đêm đen mà đôi khi chúng ta phải chịu đựng, chúng ta không đơn độc, lạc lõng hay thất bại, vì Ngài ở cùng chúng ta. Với Chúa, chúng ta có thể đối mặt và vượt qua mọi thứ, ngay cả vực thẳm của nỗi đau và cái chết.

Đối với tất cả anh chị em, những người đã khám phá ra niềm vui này và trải nghiệm nó trong cộng đồng, tôi sẽ nói: hãy giữ gìn niềm vui này, thực sự, hãy để nó lớn hơn bao giờ hết. Anh chị em có biết cách tốt nhất để làm điều đó hay không? Bằng cách cho đi. Đúng vậy, niềm vui của Kitô hữu có tính lây lan tự nhiên, vì Tin Mừng khiến chúng ta vượt ra khỏi chính mình để chia sẻ vẻ đẹp của tình yêu Thiên Chúa. Do đó, điều cần thiết là niềm vui này không thể bị lu mờ, không thể nào không được chia sẻ trong các cộng đồng Kitô hữu, khi chúng ta không hạn chế mình trong những việc theo thói quen, không có lòng nhiệt thành hoặc sự sáng tạo. Nếu không, chúng ta sẽ mất niềm tin và trở thành một cộng đồng buồn tẻ, và điều này thật tồi tệ! Ngoài phụng vụ, và nhất là cử hành Thánh lễ, nguồn gốc và đỉnh cao của đời sống Kitô hữu (x. Sacrosanctum Concilium, 10), điều quan trọng là chúng ta phải truyền bá niềm vui Tin Mừng qua một cuộc tiếp cận mục vụ sống động, đặc biệt là cho những người trẻ và các gia đình, và qua việc nuôi dưỡng các ơn gọi linh mục và đời sống tu trì. Chúng ta không thể giữ niềm vui Kitô cho riêng mình. Nó nhân lên khi chúng ta bắt đầu phát tán nó ra xung quanh.

Thứ hai, Chúa Thánh Thần là nguồn mạch hiệp nhất. Tất cả những ai đón nhận Người đều nhận được tình yêu của Chúa Cha và được làm con cái của Người (x. Rm 8:15-16), và nếu là con Thiên Chúa, thì cũng là anh chị em với nhau. Không còn chỗ cho những việc làm của xác thịt, những hành động ích kỷ, chẳng hạn như bè phái, cãi vã, vu khống và buôn chuyện. Hãy cẩn thận với những lời đồn đại, xin vui lòng: những lời đồn đại phá hủy một cộng đồng. Có sự chia rẽ trên thế gian, nhưng cũng như những khác biệt về sắc tộc, văn hóa và nghi lễ, không thể làm tổn thương hoặc làm tổn hại đến sự hợp nhất của Thánh Linh. Trái lại, ngọn lửa của Người đốt cháy những ham muốn trần tục và làm cho cuộc sống của chúng ta cháy bỏng tình yêu ấm áp và nhân ái mà Chúa Giêsu yêu thương chúng ta, để đến lượt chúng ta, chúng ta có thể yêu thương nhau. Vì lý do này, khi Thần Khí của Chúa Giêsu Phục Sinh ngự xuống trên các môn đệ, Người trở thành nguồn mạch của sự hiệp nhất và tình huynh đệ, đối lập với mọi hình thức ích kỷ. Chúa Thánh Thần khai sinh ra ngôn ngữ duy nhất của tình yêu, để các ngôn ngữ khác nhau của con người không còn xa cách và khó hiểu. Ngài phá bỏ rào cản của sự ngờ vực và căm ghét, để tạo ra không gian cho sự chấp nhận và đối thoại. Ngài giải thoát chúng ta khỏi nỗi sợ hãi và khơi dậy lòng can đảm để đi ra ngoài gặp gỡ những người khác với sức mạnh không vũ trang và vũ khí của lòng thương xót.

Đây là những gì Chúa Thánh Thần làm, và bằng cách này, Người đã uốn nắn Giáo hội ngay từ thuở ban đầu: bắt đầu từ Lễ Hiện Xuống, khi nhiều nền tảng, khả năng và tầm nhìn được hòa hợp trong sự hiệp thông, được rèn luyện trong một hiệp nhất không đồng nhất; đó là một sự hòa hợp bởi vì Chúa Thánh Thần, Đấng là sự hòa hợp. Nếu chúng ta đã lãnh nhận Thần Khí, thì ơn gọi của Giáo Hội trước hết là giữ gìn sự hiệp nhất và cùng nhau vun đắp – hay như Thánh Phaolô nói – “để duy trì sự hiệp nhất của Thần Khí trong mối dây hòa bình. Chỉ có một thân thể và một Thần Khí, như anh em đã được kêu gọi đến với một niềm hy vọng duy nhất” (Ep 4: 3-4).

Trong chứng tá của mình, Chris nói rằng khi cô còn rất trẻ, điều khiến cô thích thú về Giáo Hội Công Giáo là “lòng sùng kính chung của tất cả các tín hữu”, hoàn toàn khác với màu da, quốc gia xuất xứ và ngôn ngữ của họ: mọi người đều nhóm lại như một gia đình duy nhất, hát ngợi khen Chúa. Đây là thế mạnh của cộng đồng Kitô giáo; đó là bằng chứng đầu tiên mà chúng ta có thể cung cấp cho thế giới. Chúng ta hãy tìm cách trở thành người bảo vệ và xây dựng sự hợp nhất! Để trở nên đáng tin khi đối thoại với người khác, chúng ta hãy sống trong tình huynh đệ với nhau. Chúng ta hãy làm như vậy trong cộng đồng của mình, đánh giá cao các đặc sủng của mỗi người mà không làm nhục bất cứ ai. Chúng ta hãy làm như vậy trong các tu hội của chúng ta, như những dấu hiệu sống của sự hòa hợp và hòa bình. Chúng ta hãy làm như vậy trong gia đình của mình, để mối dây tình yêu bí tích được nhìn thấy hàng ngày trong việc phục vụ và tha thứ. Chúng ta hãy làm như vậy trong các xã hội đa tôn giáo và đa văn hóa, trong đó chúng ta tự thấy mình là những người thúc đẩy đối thoại không mệt mỏi và dệt nên mối tương giao với anh chị em của chúng ta những người thuộc về các niềm tin và hệ phái khác. Tôi biết rằng anh chị em đã đưa ra một tấm gương tốt về việc bước đi trên con đường này, nhưng tình huynh đệ và sự hiệp thông là những món quà mà chúng ta không bao giờ được mệt mỏi cầu xin từ Thánh Linh. Bằng cách này, chúng ta có thể chống lại kẻ thù luôn gieo rắc cỏ dại.

Cuối cùng, Thánh Linh là một nguồn mạch cho lời tiên tri. Lịch sử cứu độ, như chúng ta biết, có đầy dẫy những tiên tri mà Thiên Chúa kêu gọi, thánh hiến và sai đến giữa dân chúng để nhân danh Ngài nói chuyện. Các nhà tiên tri nhận được ánh sáng nội tại từ Chúa Thánh Thần, khiến họ trở thành những người giải thích thực tại một cách chu đáo, có khả năng nhận thức sự hiện diện của Thiên Chúa giữa dòng lịch sử thường xuyên bị che khuất và làm cho dân chúng biết đến sự hiện diện của Thiên Chúa. Lời của các nhà tiên tri thường gay gắt: họ gọi đích danh những mưu kế xấu xa ẩn nấp trong lòng dân chúng; họ đặt câu hỏi về xác tín sai lầm của con người và tôn giáo, và họ mời mọi người hoán cải.

Chúng ta cũng có ơn gọi tiên tri này. Tất cả những ai chịu phép rửa tội đều đã nhận được Thánh Linh và vì thế tất cả đều trở thành những nhà tiên tri. Như vậy, chúng ta không thể giả vờ như không nhìn thấy những công việc của cái ác, để sống một “cuộc sống yên tĩnh” và không làm bẩn bàn tay của chúng ta. Dù sớm hay muộn, Kitô hữu cũng phải vấy bẩn bàn tay của mình để sống đời sống Kitô hữu và làm chứng. Trái lại, chúng ta nhận được Thần Khí tiên tri để loan báo Tin Mừng bằng chứng tá sống động của chúng ta. Về vấn đề này, Thánh Phaolô nói với chúng ta: “Hãy khao khát những ân sủng thiêng liêng, nhất là ơn giúp anh chị em có thể nói tiên tri” (1Cr 14, 1). Lời tiên tri làm cho chúng ta có khả năng áp dụng các Mối Phúc trong các tình huống hàng ngày, xây dựng vương quốc của Thiên Chúa hiền lành nhưng kiên quyết, trong đó tình yêu, công lý và hòa bình chống lại mọi hình thức ích kỷ, bạo lực và suy thoái. Tôi biết ơn vì Sơ Rose đã nói về thừa tác vụ được thực hiện cho những người đang ở trong tù, và điều này thật cao cả! Đây là điều mà chúng ta nên biết ơn. Lời tiên tri xây dựng và an ủi những tù nhân đó là thời gian chúng ta chia sẻ với họ, mở lời Chúa và cầu nguyện với họ. Đó là sự quan tâm của chúng ta đối với họ, vì ở đâu có những anh chị em đang hoạn nạn, như những người trong tù, ở đó cũng có Chúa Giêsu, chính Người đau khổ trong tất cả những ai đau khổ (x. Mt 25,40). Bạn có biết tôi nghĩ gì khi vào tù không? “Tại sao lại là họ mà không phải tôi?” Đó là lòng thương xót của Chúa. Chăm sóc cho các tù nhân là tốt cho tất cả mọi người, với tư cách là một cộng đồng con người, vì cách mà những “người thấp bé nhất” này được đối xử là thước đo phẩm giá và niềm hy vọng của một xã hội.

Anh chị em thân mến, trong suốt những tháng này, chúng ta đã cầu nguyện rất nhiều cho hòa bình. Trong bối cảnh đó, thỏa thuận đã được ký kết và liên quan đến tình hình ở Ethiopia thể hiện hy vọng. Tôi khuyến khích mọi người ủng hộ cam kết này vì một nền hòa bình lâu dài, để với sự giúp đỡ của Thiên Chúa, những người có liên quan có thể tiếp tục hành trình trên con đường đối thoại và dân chúng có thể sớm tìm lại được một cuộc sống bình yên và đàng hoàng. Và tôi cũng không quên nhắc đến lời cầu nguyện, và nói với các bạn hãy cầu nguyện, cho Ukraine đang bị dày vò, cho cuộc chiến đó kết thúc.

Bây giờ, anh chị em thân mến, chúng ta đã đi đến cùng. Tôi muốn nói “cảm ơn” vì những ngày này cùng nhau, và hãy nhớ: niềm vui, sự thống nhất và lời tiên tri – hãy nhớ những điều này! Với trái tim đầy lòng biết ơn, tôi chúc phúc cho tất cả anh chị em, đặc biệt là những người đã làm việc để chuẩn bị cho cuộc hành trình này. Vì đây là những lời công khai cuối cùng của tôi, tôi cảm ơn Nhà vua và các cơ quan chức năng của đất nước này, cũng như Bộ trưởng Bộ Tư pháp đã ở đây với chúng ta, vì sự hiếu khách tinh tế của họ. Tôi khuyến khích anh chị em kiên trì trong cuộc hành trình tâm linh và giáo hội của anh chị em với sự kiên định và vui vẻ. Giờ đây, chúng ta hãy cầu xin sự chuyển cầu từ mẫu của Đức Trinh Nữ Maria, người mà tôi vui mừng tôn kính là Đức Mẹ Ả Rập. Xin Mẹ giúp chúng con luôn được Chúa Thánh Thần hướng dẫn, gìn giữ chúng con luôn vui tươi, hiệp nhất trong tình thân ái. Tôi đang trông cậy vào anh chị em: đừng quên cầu nguyện cho tôi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: