Phụng Vụ Thánh Lễ

Thứ tư tuần 32 Thường Niên năm CHẴN.

CUNG HIẾN THÁNH ĐƯỜNG LATÊRANÔ. Lễ kính.

BÀI ĐỌC I: Ed 47, 1-2. 8-9. 12

“Tôi đã thấy nước từ bên phải đền thờ chảy ra, và nước ấy chảy đến ai, thì tất cả đều được cứu rỗi”.

Bài trích sách Tiên tri Êdêkiel.

Trong những ngày ấy, thiên thần dẫn tôi đến cửa nhà Chúa, và đây nước chảy dưới thềm nhà phía hướng đông, vì mặt tiền nhà Chúa hướng về phía đông, còn nước thì chảy từ bên phải đền thờ, về phía nam bàn thờ. Thiên thần dẫn tôi qua cửa phía bắc, đưa đi phía ngoài, đến cửa ngoài nhìn về hướng đông, và đây nước chảy từ bên phải.

Người ấy lại nói với tôi: “Nước này chảy về phía cồn cát, phía đông, chảy xuống đồng bằng hoang địa, rồi chảy ra biển, biến mất trong biển và trở nên nước trong sạch. Tất cả những sinh vật sống động, nhờ suối nước chảy qua, đều được sống. Sẽ có rất nhiều cá và nơi nào nước này chảy đến, nơi đó sẽ trở nên trong lành, và sự sống sẽ được phát triển ở nơi mà suối nước chảy đến. Gần suối nước, hai bên bờ ở mỗi phía, mọi thứ cây ăn trái sẽ mọc lên; lá của nó sẽ không khô héo, và trái của nó sẽ không bao giờ hết; mỗi tháng nó có trái mới, vì dòng nước này phát xuất từ đền thờ; trái của nó dùng làm thức ăn, và lá của nó dùng làm thuốc uống.

Ðó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 45, 2-3. 5-6. 8-9

Ðáp: Nước dòng sông làm cho thành Chúa vui mừng, làm hân hoan cung thánh Ðấng Tối Cao (c. 5).

1) Chúa là nơi ẩn náu và là sức mạnh của chúng ta, Người hằng cứu giúp khi ta sầu khổ. Dầu đất có rung chuyển, ta không sợ chi, dầu núi đổ xuống đầy lòng biển cả.

2) Nước dòng sông làm cho thành Chúa vui mừng, làm hân hoan cung thánh Ðấng Tối Cao hiển ngự. Chúa ở giữa thành, nên nó không chuyển rung, lúc tinh sương, thành được Chúa cứu giúp.

3) Chúa thiên binh hằng ở cùng ta, ta được Chúa Giacóp hằng bảo vệ. Các ngươi hãy đến mà xem mọi kỳ công Chúa làm, Người thực hiện muôn kỳ quan trên vũ trụ.

BÀI ĐỌC II: 1 Cr 3, 9b-11. 16-17

“Anh em là đền thờ của Thiên Chúa”.

Bài trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, anh em là toà nhà của Thiên Chúa. Theo ân sủng Thiên Chúa đã ban cho tôi, tôi như một kiến trúc sư lành nghề, đã đặt nền móng, còn kẻ khác thì xây lên. Nhưng mỗi người hãy xem coi mình xây lên thế nào? Vì chưng không ai có thể xây dựng một nền tảng khác, ngoài nền tảng đã được xây dựng là Ðức Kitô.

Anh em không biết anh em là đền thờ của Thiên Chúa và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao? Nếu ai xúc phạm tới đền thờ của Thiên Chúa, thì Thiên Chúa sẽ huỷ diệt người ấy. Vì đền thờ của Thiên Chúa là thánh mà chính anh em là đền thờ ấy.

Ðó là lời Chúa.

ALLELUIA: 2 Sb 7, 16

All. All. – Chúa phán: “Ta đã tuyển chọn và thánh hoá nơi này, để danh Ta ngự trị tại đó tới muôn đời”. – All.

PHÚC ÂM: Ga 2, 13-22

“Người có ý nói đền thờ là thân thể Người”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Lễ Vượt Qua của dân Do-thái gần đến, Chúa Giêsu lên Giêrusalem; Người thấy ở trong đền thờ có những người bán bò, chiên, chim câu và cả những người ngồi đổi tiền bạc.

Người chắp dây thừng làm roi, đánh đuổi tất cả bọn cùng với chiên bò ra khỏi đền thờ, Người hất tung tiền của những người đổi bạc, xô đổ bàn ghế của họ, và bảo những người bán chim câu rằng: “Hãy đem những thứ này đi khỏi đây, và đừng làm nhà Cha Ta thành nơi buôn bán”.

Môn đệ liền nhớ lại câu Kinh Thánh: “Sự nhiệt thành vì nhà Chúa sẽ thiêu đốt tôi”.

 Bấy giờ người Do-thái bảo Người rằng: “Ông hãy tỏ cho chúng tôi thấy dấu gì là ông có quyền làm như vậy”. Chúa Giêsu trả lời: “Các ông cứ phá huỷ đền thờ này đi, nội trong ba ngày Ta sẽ dựng lại”. Người Do-thái đáp lại: “Phải bốn muơi sáu năm mới xây được đền thờ này mà ông, ông sẽ dựng lại trong ba ngày ư?” Nhưng Người, Người có ý nói đền thờ là thân thể Người.

Vì thế, khi Chúa Giêsu từ cõi chết sống lại, các môn đệ mới nhớ lời đó, nên đã tin Kinh Thánh và tin lời Người đã nói.

Đó là lời Chúa.

1. Tôi Sẽ Xây Dựng Lại–Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu SJ.

Hôm nay chúng ta mừng lễ cung hiến thánh đường Latêranô.

Ðây là vương cung thánh đường cổ kính nhất của Hội Thánh,

là nhà thờ chính toà của Ðức Thánh Cha, giám mục Rôma,

là Mẹ của mọi nhà thờ trên thế giới.

Cung hiến thánh đường là dâng cho Chúa một ngôi nhà

để dành riêng cho việc phụng tự.

Khi được cung hiến để trở thành nhà của Thiên Chúa,

thánh đường cũng trở nên nhà của các tín hữu.

Nơi Thiên Chúa hiện diện và thi ân

cũng là nơi con người họp nhau để tôn thờ, cảm tạ.

Dù nguy nga hay nhỏ bé, cổ kính hay hiện đại,

mọi nhà thờ đều là nơi Thiên Chúa hẹn gặp con người.

“Hãy phá hủy Ðền thờ này đi,

nội ba ngày tôi sẽ xây dựng lại.”

Ðức Giêsu không có ý nói đến đền thờ Giêrusalem.

Ngài muốn nói đến chính thân thể Ngài,

thân thể bị phá hủy và được xây dựng lại,

thân thể bị giết chết và được phục sinh.

Ðức Giêsu phục sinh trở nên Ðền Thờ của Giao Ước mới.

Ai ai cũng được mời gọi bước vào Ðền Thờ này.

Chỉ nơi đây, con người mới gặp được Thiên Chúa.

Hội Thánh cũng được ví như một Ðền Thờ thiêng liêng,

mỗi tín hữu là một viên đá sống động (x. 1Pr 2, 4-8),

và Ðức Kitô là viên đá góc, là nền (x. 1Cr 3, 11).

Thánh Phaolô không ngần ngại khẳng định

“Ðền thờ của Thiên Chúa chính là anh em” (1Cr 3,17).

Hơn thế nữa, ngài còn nói:

“Thân xác anh em là Ðền Thờ của Thánh Thần” (1Cr 6,19)

Như thế cả Hội Thánh và từng Kitô hữu đều là Ðền Thờ.

Ðền Thờ chủ yếu lại không phải là những toà nhà

có thể bị thời gian bào mòn, bị chiến tranh phá hủy.

Ðền thờ là những con người sống động.

Ðền thờ quan trọng nhất là con người Ðức Giêsu phục sinh,

một con người đầy tràn sức sống của Thánh Thần.

Mọi Ðền thờ đều phải qui về Ðền thờ đó.

Không gắn bó với Ðấng phục sinh và Thánh Thần của Ngài,

chẳng Ðền thờ nào là Ðền thờ thực sự.

Khi thấy nhà Cha trở thành nơi buôn bán,

Ðức Giêsu đã nổi giận, vì nhiệt tâm đối với Cha.

Chúng ta thường thiếu một chút giận dữ hồn nhiên như vậy,

vì chúng ta yêu quá ít và sợ quá nhiều.

Chúng ta dửng dưng với những gì liên hệ đến Thiên Chúa.

Có nhiều nhà thờ, đền thờ cần tu bổ.

Nhà thờ đầu tiên là con người tôi.

Xin Ðức Giêsu cứ thanh tẩy chúng ta bằng Thánh Thần,

cứ tiếp tục lật đổ và trục xuất những gì ô uế.

Ước gì chúng ta cung hiến lại bản thân mình cho Chúa

để Hội Thánh thật sự là Ðền thờ,

nhờ đó cả thế giới cũng trở thành Ðền thờ của Chúa.

Gợi Ý Chia Sẻ

Thân xác là Ðền thờ của Thiên Chúa. Chưa bao giờ thân xác được chiều chuộng như bây giờ, và cũng chưa bao giờ thân xác bị coi rẻ như bây giờ. Theo bạn, đâu là những hình thức chiều chuộng thân xác quá đáng và đâu là những hình thức khinh miệt thân xác?

Bạn nghĩ gì về nhà thờ bạn thường đến dự lễ? Theo bạn, thế nào là một ngôi nhà thờ lý tưởng?

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu,

xin thương nhìn đến Hội Thánh

là đàn chiên của Chúa.

Xin ban cho Hội Thánh

sự hiệp nhất và yêu thương,

để làm chứng cho Chúa

giữa một thế giới đầy chia rẽ.

Xin cho Hội Thánh

không ngừng lớn lên như hạt lúa.

Xin đừng để khó khăn làm chúng con chùn bước,

đừng để dễ dãi làm chúng con ngủ quên.

Ước gì Hội Thánh trở nên men

được vùi sâu trong khối bột loài người

để bột được dậy lên và trở nên tấm bánh.

Ước gì Hội Thánh thành cây to bóng rợp

để chim trời muôn phương rủ nhau đến làm tổ.

Xin cho Hội Thánh

trở nên bàn tiệc của mọi dân nước,

nơi mọi người được hưởng niềm vui và tự do.

Cuối cùng xin cho chúng con

biết xây dựng một Hội Thánh tuyệt vời,

nhưng vẫn chấp nhận cỏ lùng trong Hội Thánh.

Ước gì khi thấy Hội Thánh ở trần gian,

nhân loại nhận ra Nước Trời ở gần bên. Amen.

2. Đền thờ xứng đáng cho Thiên Chúa ngự–TGM Giuse Nguyễn Năng

Sứ điệp: Thân Thể Đức Kitô Phục Sinh là nơi Thiên Chúa hiện diện và tỏ mình cho mọi người. Mỗi người Kitô hữu cũng phải trở thành một đền thờ xứng đáng cho Thiên Chúa ngự.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, con tạ ơn Chúa đã ban cho giáo xứ chúng con có được ngôi thánh đường, để hàng ngày chúng con đến hiệp thông với nhau trong lời kinh, trong tiếng nguyện cầu, nhất là cử hành thánh lễ.

Lời Chúa hôm nay còn mạc khải cho con biết chính Thân Thể Phục Sinh của Chúa là đền thờ mới. Đền thờ đích thực là nơi thờ phụng Thiên Chúa trong Thần Khí và Sự Thật. Nhờ lòng tin vào Chúa, nhờ hiệp nhất với Chúa qua bí tích Rửa Tội, mỗi người Kitô hữu cũng là một ngôi đền thờ của Chúa.

Lạy Chúa, có những lúc con xót xa vì những ngôi thánh đường bị đóng cửa. Con tiếc xót vì những ngôi thánh đường bị biến thành nhà kho, khách sạn… Còn đền thờ Chúa nơi chính bản thân mình, con lại bỏ hoang. Những nỗi lo toan cho cuộc sống hằng ngày, miếng cơm manh áo, tiền bạc…, cùng với những tội lỗi dần theo năm tháng chồng chất đầy lòng con, đã làm ngôi đền thờ nơi con nên hoen ố, xấu xa.

Lạy Chúa, xin Chúa thanh tẩy và giúp con vất bỏ những gì làm xấu xa đền thờ Chúa nơi tâm hồn con. Xin ơn thánh hoá tưới gội và trang điểm cho con nên xứng đáng đón Chúa trong bí tích Thánh Thể. Xin cho con biết ẩn mình nơi Chúa để tâm hồn được trong sạch, bình an và hạnh phúc. Amen.

Ghi nhớ: “Người có ý nói đền thờ là thân thể Người”.

3. Đền thờ tâm hồn–Lm. Nguyễn Vinh Sơn SCJ

Câu chuyện

Mohandas Karamchand Gandhi là anh hùng dân tộc Ấn Độ, lãnh đạo cuộc đấu tranh chống chế độ thực dân của đế quốc Anh và giành độc lập cho Ấn Độ với sự ủng hộ nhiệt liệt của người dân trong đấu tranh bất bạo động.

Du học ở Anh và sau đó về Ấn Độ, Gandhi làm luật sư, tiếp đó làm việc tại Nam Phi – thuộc địa của nước Anh. Nam Phi nổi tiếng về phân biệt chủng tộc. Ở Nam Phi, Gandhi có dịp đọc Kinh Thánh của Kitô giáo, lập tức giáo huấn của Đức Giêsu cuốn hút ông, nhất là tám mối phúc thật. Ông rất tâm đắc trước Lời Chúa dạy về một tình yêu phổ quát và bình đẳng giữa mọi người, không phân biệt giàu nghèo, sang hèn, địa vị cao thấp, Do Thái hay lương dân…

Quyết định học đạo, Gandhi đến một nhà thờ để mong được chứng kiến lễ nghi trong đạo và cũng để tìm hiểu thêm về giáo lý Kitô giáo.

Tuy nhiên, khi ông bước đến cửa nhà thờ, thật là bất ngờ khi người giữ cửa trả lời: “Đây là nhà thờ dành riêng cho người da trắng. Nếu anh muốn tìm hiểu đạo, thì hãy tìm đến nhà thờ khác dành riêng cho dân da màu mà xin”. Gandhi rất sốc, tức giận, bỏ về nhà và không theo đạo Kitô.

Suy niệm

Lễ Vượt qua và các dịp lễ quan trọng của dân Do Thái. Người trưởng thành, sống trong vòng hai mươi lăm cây số chung quanh Giêrusalem phải đến đền thờ dự lễ. Không chỉ người lân cận trong vùng, mà mọi dân Do Thái khắp thế giới có điều kiện cùng trở về đền thánh.

Người hành hương đến đền thờ thường dâng lễ vật như bò, chiên, chim câu…, chúng ta thấy gia đình Chúa Giêsu cũng dâng lễ vật khi dâng Chúa vào đền thánh (x. Lc 2,24). Cho nên, ở đền thánh có người bán bò, chiên, bồ câu để phục vụ cho việc lễ tế của người Do Thái. Người ta phải đổi tiền Rôma sang tiền Do Thái để nộp thuế đền thờ mà mỗi người Do Thái từ 19 tuổi trở lên phải nộp nửa đồng bạc Do Thái (x. Mt 17,27). Một số người khác đổi tiền để tự nguyện dâng cúng cho đền thờ (x. Lc 21,1-2).

Với sự hiện diện của thú vật, đền thờ là nơi thánh bị ô uế và những người đổi tiền đã làm tục hóa sự thánh thiêng của đền thờ. Cho nên, Đức Giêsu đã lên tiếng: “Đừng biến nhà Cha ta thành một cái chợ” (Ga 2,16), và Ngài đã đánh đuổi phường buôn bán cùng với các loài thú vật ra khỏi đền thờ, để trả lại sự thánh thiêng của nơi thờ phượng Thiên Chúa.

Chính trong khi thanh tẩy đền thờ – một đền thờ được xây dựng bằng đá cho việc tôn thờ Thiên Chúa, Chúa Giêsu hé mở cho nhân loại biết một sự tôn thờ mới được hình thành nơi thân thể Ngài: “Cứ phá hủy đền thờ này đi; nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại”. Đức Giêsu nói đến cái chết và sự phục sinh của Ngài. Thân thể được phục sinh sẽ là đền thờ mới, nơi nhân loại thờ phượng Thiên Chúa cách đích thực như văn sĩ Tertullianô khẳng định: “Đức Kitô là đền thờ thật của Thiên Chúa, đền thờ mở cho tất cả, nơi Thiên Chúa đón nhận sự thờ kính thật sự”. Cho nên, việc tôn thờ Thiên Chúa từ nay không chỉ trong đền thánh Giêrusalem lộng lẫy bằng đá với các trang trí vàng ròng, nhưng việc thờ phượng dựa trên căn bản trong chính Ngài: “Là đường là sự thật và là sự sống” (Ga 14,6), với thân thể phục sinh của Ngài. Cách thờ phượng trong chính sự thật, được Ngài mạc khải cho nhân loại khi hé mở cho phụ nữ Samaria (x. Ga 4,21.23).

Tham dự vào mầu nhiệm sự chết, phục sinh của Đức Kitô, chúng ta tin và làm vào những gì Ngài dạy. Người Kitô hữu trở nên đền thờ của Thiên Chúa như thánh Phaolô viết: “Nào anh em chẳng biết rằng anh em là đền thờ của Thiên Chúa, và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao?.Vì đền thờ Thiên Chúa là nơi thánh, và đền thờ ấy chính là anh em” (1Cr 3,16-17).

Khi thanh tẩy đền thờ Giêrusalem, Chúa Giêsu truyền lệnh: “Hãy đem tất cả những thứ này ra khỏi đây!”, lời đó trực tiếp nói với tôi với bạn, với tất cả mọi tín hữu tin vào Chúa Kitô – đền thờ mới của Thiên Chúa, vốn thường xuyên bị tục hóa, ô uế do chính tội lỗi, cần được thanh tẩy. Thật thế, cần cố gắng thanh tẩy không ngừng, bằng tâm tình sám hối và dấn thân bác ái, đặc biệt trong Mùa Chay, để đền thờ tâm hồn người tín hữu luôn là nơi Thiên Chúa ngự …

Ý lực sống

“Thân xác là đền thờ Thiên Chúa” (1Cr 6,19), “xin Ngài thanh tẩy” (Tv 50,4).

4.Cung hiến thánh đường Latêranô–Lm. Giuse Đinh Tất Quý

Hôm nay chúng ta cùng với toàn thể Giáo Hội mừng lễ cung hiến thánh đường Latêranô.

Đây là vương cung thánh đường xưa nhất và mang nhiều ý nghĩa nhất trong số rất nhiều thánh đường ở Roma.

1. Theo lịch sử thì đền thờ này được xây nên ngay sau khi Hội Thánh vừa thoát ra khỏi tình trạng hang toại đạo có nghĩa là vừa thoát ra khỏi tình trạng bị bắt bớ dưới các triều hoàng đế Rôma. Năm 313 lệnh bắt đạo được bãi bỏ. Năm 320 tự do tôn giáo được pháp luật công nhận và bảo hộ. Sự việc này đã làm nức lòng các tín hữu và ngay lập tức người ta nghĩ ngay đến việc phải xây dựng những đền thờ để làm công việc thờ phượng Chúa cho xứng đáng. Trong số những nhà thờ được xây vào lúc đó người ta đặc biệt chú ý đến ngôi đền thờ dành cho vị Giám Mục Roma đồng thời cũng là vị lãnh đạo tối cao của Giáo Hội phụ trách. Chính Hoàng đế Constantinô đã xin biến nơi ông đã được rửa tội trong cung điện Latêranô để làm cơ sở cho việc xây dựng ngôi đền thờ này. Người ta cũng đã khiêng cái bàn thờ nơi các Giám mục Roma đã từng dâng lễ trong những năm bị bắt bớ về đặt ở trong ngôi thánh đường mới. Lúc đầu người ta dâng đền thờ này để kính Đấng Cứu Thế. Về sau người ta lại gọi đền thờ này là Vương cung Thánh đường dâng kính Thánh Gioan Tẩy giả. Rồi từ đời này qua thời đại khác, đền thờ Latêranô luôn được coi là Nhà thờ chính tòa của các vị Giám mục thành Roma mà tất cả các Giáo Hội trên Thế giới đều coi là Giáo Hội Mẹ. Đến thế kỷ thứ XVI thì ngôi vị này mới được chuyển đổi qua một ngôi Đền thờ mới: đó là Đền thờ thánh Phêrô hiện ở trong cung điện Vaticanô. Xét về phương diện lịch sử và ý nghĩa, thì sự thay ngôi đổi vị này không có ảnh hưởng gì đến ngôi đền thờ đặc biệt chúng ta mừng kính hôm nay. Chính vì thế mà hằng năm cả Hội Thánh vẫn hướng về nó như người mẹ muôn thuở đã sinh ra hàng hà sa số những người con trên mặt đất này.

Như vậy, về phương diện lịch sử chúng ta thấy việc mừng kính có một giá trị rất thiết thực. Nó hướng chúng ta về một quá khứ hào hùng của Giáo Hội, một quá khứ nói theo kiểu của Renan đã có thời phải thở bằng máu, nhưng lại là một quá khứ dể lại những tấm gương về đời sống anh hùng, về niềm tin bất khuất và nhất là về một lòng yêu mến vô bến bớ đối với Thiên Chúa, làm cho những thế hệ đi sau phải noi gương. Nhắc lại những biến cố như thế thật là việc nên làm nhất là đối với chúng ta ngày hôm nay.

2. Nhưng thử hỏi có phải khi mừng lễ cung hiến thánh đường Lateranô, Giáo Hội chỉ có ý nhắm tới mục đích này mà thôi không? Không! Giáo Hội còn muốn cho chúng ta nghĩ tới những mục đích khác.

Như anh chị em đã biết: Đền thờ có một vai trò rất quan trọng trong sinh hoạt của cộng đoàn dân Chúa.

* Ta thấy trong Cựu Ước đến thờ có một giá tri rất lớn: Đền thờ là nhà của Thiên Chúa.

* Đến thời Tân ước thì chúng ta thấy Chúa Giêsu đã đẩy nó lên một cấp độ cao hơn. Đây không phải là đền thờ bằng những nguyên liệu đất đá nhưng là bằng chính cõi lòng của con người. Trong câu truyện Chúa thanh tẩy đền thờ mà bài Tin Mừng hôm nay ghi lại chúng ta thấy được điều đó.

Như vậy thì chúng ta đã rõ việc mừng lễ cung hiến đền thờ Lateranô hôm nay không phải chỉ là một việc làm ôn lại lịch sử mà là một việc làm củng cố niềm tin của chúng ta. Chúng ta mỗi người là đền thờ của Thiên Chúa. Mỗi người là đền thờ cũng có nghĩa là mỗi người có chỗ cho Chúa trong tâm hồn của mình. Một thi sĩ Đức nói: Chúa có giáng sinh ra cả 100 lần ở Belem cũng vô ích cho bạn nếu Ngài không sinh ra được ở trong băng hoại hồn của bạn” Như vậy thì trách nhiệm của mỗi người thật nặng nề. Thánh Phaolô nói một câu mà tôi cho là rất khủng khiếp: “Ai phá hủy đền thờ của Thiên Chúa thì Thiên Chúa sẽ hủy diệt kẻ ấy”.

Vậy phải biết quí trọng con người chúng ta. Anh em là đền thờ của Chúa Thánh Thần.

Chúng ta phải làm gì để chu toàn được bổn phận đó? Tôi xin để nghị một vài công việc.

Giống như một toà nhà muốn cho nó được đứng vững và tồn tại lâu dài chúng ta phải biết bảo trì nó. Bảo trì bằng cách săn sóc chăm lo cho nó. Chăm lo như thế nào?

1. Trước hết hãy lo cho nó được sạch sẽ. Trong Tin Mừng Chúa Giêsu đã mô tả tầm hồn của một người tội lỗi là tâm hồn chất chứa đầy những thói hư tất xấu như “gian tà, giết người, ngoại tình, tà dâm, trộm cắp, làm chứng gian, và vu không” và Chúa bảo “đó là những cái làm cho con người ra ô uế”(Mt 15,19-20). Một tâm hồn như thế không thể xứng đáng với sự hiện diện của Thiên Chúa được.

2. Tiếp theo muốn cho một ngôi nhà được đẹp đẽ chúng ta phải biết trang hoàng cho nó. Thánh Phaolô trong thư gửi tín hữu Galata đã mô tả tâm hồn thánh thiện là một tâm hồn được trang hoàng bằng hoa quả của Thánh Thần. Hoa quả đó là: “Bác ái, hoan lạc, bình an, nhẫn nại, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hòa và tiết độ” (Ga 5,22-23)

3. Sau cùng một ngôi nhà dù được trang hoàng đẹp đẽ cách mấy đi nữa nhưng nếu nó không có sức sống thì nó cũng trở thành vắng lạnh không phát huy được tác dụng. Hãy làm cho tâm hồn chúng ta bằng cách để cho ơn Chúa hoạt dộng trong chúng ta. Thánh Phaolô dã dám tự hào mà noí: “Tôi đã không để cho ơn Chúa ra vô ích trong tôi”

Ngày kia Bà thánh Catarina thành Sienna bị một cơn cám dường như quá sức của mình. Bà phải vất vả lắm mới qua được cơn cám dỗ này. Sau khi cơn cám dỗ đã qua, Bà thấy Chúa hiện ra Bà liền hỏi Chúa: – Lạy Chúa lúc tâm hồn con bị cám dỗ đầy những hình ảnh tối tăm nhơ nhớp như thế thì Chúa ở đâu?

Chúa trả lời: – Con yêu quí của Cha, Cha ở ngay trong lòng của con.

– Trong lòng của con? Lẽ nào Chúa lại ở trong lòng của con trong những lúc như thế được?

– Vậy con hãy trả lời cho Cha hay: Cơn cám dỗ đó đã làm cho con vui sướng hay cực khổ?

– Lạy Chúa khi đó con vô cùng đau buồn và khổ cực.

– Con biết ai đã làm cho con đau buồn và cực khổ như vậy nếu không phải là Cha ở trong lòng con? Con có tin rằng nếu không có Cha ở trong con thì cơn cám dỗ dã lôi kéo con làm cho con sa ngã phạm tội rồi không? Phần con, con đã hết sức chống cự, còn Cha, Cha đã giúp con chiến thắng. Chiến đấu sẽ làm cho con trở nên vững mạnh và giúp con có thêm nhiều công nghiệp”

5.Suy niệm (Giáo Phận Phú Cường)

Trong những thế kỷ đầu, Hội thánh luôn bị bách hại nên không xây dựng được ngôi thánh đường nào. Các cuộc lễ và cầu nguyện đều tổ chức trong các nhà tư hoặc trong các hang toại đạo, trên mộ các thánh tử đạo.

Mãi đến năm 324, Đức Giáo hoàng Sylvester I mới cung hiến cung điện Latêranô làm Đại thánh đường dâng kính Chúa Cứu Thế. Cung điện này do hoàng đế Constantinô nhường cho ngài làm nơi cư ngụ. Và ngài đã trú ngụ tại đây cho đến thế kỷ XIV mới dời về Vatican, cạnh đền thờ thánh Phêrô. Đây là ngôi thánh đường cổ kính nhất, được gọi là “Mẹ và đầu của tất cả mọi thánh đường trên thế giới”.

Ngày lễ mừng kỷ niệm cung hiến đền thờ Latêranô hôm nay nhắc chúng ta nhớ rằng thừa tác vụ của Đức Giáo hoàng – người kế vị thánh Phêrô – là nguyên lý và nền tảng hữu hình cho sự hiệp nhất trong Dân Thiên Chúa. Từ đó, Giáo hội hướng chúng ta về việc tôn phục trong lòng mến đối với Đức Giáo hoàng là mục tử tối cao của Giáo hội, đồng thời cũng trải rộng tâm tình ấy với Đức giám mục giáo phận và các linh mục là những người được cắt đặt để hướng dẫn, dạy dỗ chúng ta trong đời sống đức tin.

Hơn thế nữa, mỗi khi mừng kính kỷ niệm cung hiến đền thờ Latêranô, phụng vụ Giáo hội mời gọi chúng ta hướng về chính mình để ý thức rằng: mỗi người chúng ta chính là những viên đá sống động để xây nên đền thờ Thiên Chúa. Nhờ bí tích Thánh tẩy, tất cả chúng ta được trở nên đền thờ của Thiên Chúa. Thiên Chúa không chỉ ngự trong những ngôi đền thờ do tay con người làm ra, cũng không chỉ ngự trong những ngôi đền thờ bằng gỗ hay bằng đá, nhưng hơn hết Người ngự trong linh hồn đã được dựng nên giống hình ảnh Người và do chính tay Người xây nên. Vì thế, thánh Phaolô tông đồ đã nói: Đền thờ Thiên Chúa là nơi thánh, và đền thờ ấy chính là anh em. Ðây chính là ý nghĩa đích thực mà Giáo hội muốn gợi lại trong ngày lễ hôm nay và đây cũng chính là ý nghĩa mà Chúa Giêsu đã nêu bật khi đuổi những người buôn bán và bọn đổi tiền ra khỏi đền thờ. Chúa Giêsu không chỉ thanh tẩy một nơi phụng tự, mà còn đến để khử trừ các thần tượng giả trá ra khỏi tâm hồn con người.

Lạy Chúa Giêsu Kitô, Chúa đã đuổi những người buôn bán ra khỏi đền thờ vì họ đã đem đền thờ biến thành nơi buôn bán, đổi chác. Xin Chúa xua đuổi những thói hư tật xấu ra khỏi tâm hồn chúng con, để tâm hồn chúng con xứng đáng là đền thờ sống động của Thiên Chúa Ba Ngôi ngự trị. Amen.

*Xin bấm vào đọc Kinh Phụng Vụ.

Cung Hiến Vương Cung Thánh Đường Thánh Gio-an Lateran (Ngày 9 tháng 11)

    Cung Hiến Vương Cung Thánh Đường Thánh Gio-an Lateran

    Ngày 9 tháng 11

    Vào tiền bán thế kỷ thứ IV, sau khi gia nhập Giáo hội Công giáo, hoàng đế Constantin đã xây dựng một Đại Thánh Đường để tặng Giáo hội. Ngôi Đại Thánh Đường này được Đức Giáo Hoàng Silvester I cung hiến vào ngày mồng 09 tháng 11 năm 324, trước tiên dành để tôn kính Chúa Ki-tô, Đấng Cứu Độ – Salvator. Sau đó, ngôi Đại Thánh Đường này được đặt dưới sự bảo trợ của Thánh Gio-an Tẩy Giả. Vì thế, ngày nay ngôi Đại Thánh Đường này được gọi là Vương Cung Thánh Đường Thánh Gio-an Lateran. Ngay từ khi được Cung Hiến, Vương Cung Thánh Đường Thánh Gio-an Lateran đã trở thành Nhà Thờ Chính Tòa của Giáo Phận Rô-ma.

    Ngày nay, cùng với ba Đại Vương Cung Thánh Đường khác, gồm Đền Thờ Thánh Phê-rô tại Vatican, Vương Cung Thánh Đường Thánh Phao-lô ngoại thành, và Vương Cung Thánh Đường Đức Bà Cả, Vương Cung Thánh Đường Thánh Gio-an Lateran được xếp vào trong số 4 Đại Vương Cung Thánh Đường của Rô-ma trực thuộc Đức Giáo Hoàng. Trước đây, tại Bàn Thờ trong Vương Cung thánh Đường này, nơi được dành riêng để các Đức Giáo Hoàng cử hành Thánh Lễ, có đặt hai hộp sọ của Thánh Phê-rô và Phao-lô Tông Đồ. Tuy nhiên, vào năm 1370, Đức Thánh Cha Urban V đã chuyển hai hộp sọ trên vào Bàn Thờ Chính của Vương Cung Thánh Đường, dưới một Ciborium (lọng che) do chính Ngài kiến thiết. Theo tương truyền, trong Đại Vương Cung Thánh Đường này có một bức I-côn Đấng Cứu Chuộc không phải do bàn tay con người tạo ra. Các Đức Thánh Cha thường đeo trên người bức I-côn này mỗi khi chủ sự các đoàn rước. Vào năm 1870, Đức Thánh Cha Pi-ô IX đã cử hành một Thánh Lễ tại đây với tư cách là vị Hoàng Đế cuối cùng của Nhà Nước Giáo Hội cũ, trước khi Nhà Nước này bị chiếm đóng và bị sáp nhập vào nước Ý.

    Vào năm 312, sau khi chiến thắng người anh rể và cũng là đối thủ của mình, tức Maxentius, hoàng đế Constantin đã ra lệnh kiến thiết một Ngôi Đại Thánh Đường tại đồi Lateran để tặng Giáo hội Công giáo. Ông cũng ra lệnh xây dựng một Giếng Rửa Tội ngay ở đó. Với việc xây dựng này, ông cũng đã thành công trong việc dẹp bỏ đài tưởng niệm của Maxentius đã được xây ở đó từ trước. Cùng lúc, bà Fausta, vợ của Constantin và là em gái của Maxentius, đã dâng cho Đức Giám Mục Miltiades chính ngôi nhà của bà cùng với khu đất chung quanh ngôi nhà ấy tại Lateran, để Ngài tổ chức các Công Đồng. Kể từ đó, trụ sở chính của Đức Giám Mục Rô-ma được chuyển về đó, và được gọi theo tên của những người chủ sở hữu nguyên thủy là Gia Đình Laterani. Cung điện của gia đình này đã bị hoàng đế Nê-rô tịch thu vào năm 65, vì toàn bộ gia đình đã trở lại Ki-tô giáo.

    Vương Cung Thánh Đường Lateran là Vương Cung Thánh Đường đầu tiên của Ki-tô giáo trong hình thức một Thánh Đường với năm hàng cột chạy dài, cánh ngang và một điểm cận viễn nhật. Nó được kiến thiết như thế nhằm mục đích biến Ki-tô giáo thành trung tâm của thành phố Rô-ma, trong khi trước đó, Ki-tô giáo chỉ hiện diện một cách chính thức và rõ rệt tại vùng ngoại ô của thành phố này, vì mộ của hai vị Thánh Tông Đồ Phê-rô và Phao-lô nằm rất xa bên ngoài thành phố.

    Cho tới năm 1309, tức cho tới bắt đầu cuộc lưu vong tại Avignon, Pháp, các Đức Giáo Hoàng vẫn đóng đô tại dinh thự Lateran. Vào năm 1377, sau khi Đức Giáo Hoàng trở về từ cuộc lưu vong tại Avignon, dinh thự Lateran đã rơi vào tình trạng rất tồi tệ, vì thế, Vatican đã trở thành trụ sở chính của các Đức Giáo Hoàng. Vào năm 1586, dinh thự Lateran được tái thiết để làm nơi nghỉ hè của các Đức Giáo Hoàng. Năm Công Đồng chung của Giáo hội Công giáo đã diễn ra tại dinh thự Lateran, Rô-ma. Cả năm Công Đồng này đều được gọi là Công Đồng Lateran, nhưng theo thứ tự từ I tới V. Vào năm 1929, Hiệp Ước Lateran đã được ký kết giữa nhà nước Ý do Mussolinis đứng đầu, với Tòa Thánh Vatican. Hiệp ước này đã bảo đảm tính đặc quyền về ngoại giao cho Lateran, Vatican và dinh thực mùa hè Castel Gandolfo của các Đức Giáo Hoàng. Ngày nay, Vương Cung Thánh Đường Lateran vẫn là nhà thờ chính tòa của các Đức Giáo Hoàng. Tại đây, các Đức Thánh Cha sẽ thực thi chức năng của mình với tính cách là Giám mục của Giáo phận Rô-ma. Các Đức Thánh Cha vẫn luôn cử hành Phụng Vụ ngày Thứ Năm Tuần Thánh tại Vương Cung Thánh Đường này.

    Giáo hội Công giáo ban ơn Đại Xá cho bất cứ tín hữu nào đến viếng một trong bốn Vương Cung Thánh Đường Giáo Hoàng tại Rô-ma. Nhưng, để lãnh nhận ơn Đại Xá này, ngoài những điều kiện thông thường như xưng tội, rước lễ, đọc một Kinh Lạy Cha và một Kinh Tin Kính, còn phải có điều kiện sau đây:

    Cuộc viếng nhà thờ phải diễn ra:

    1.Vào ngày Đại Lễ mừng tước hiệu của Vương Cung Thánh Đường tương ứng;

    2.Vào bất cứ Đại Lễ nào của Giáo hội;

    3.Và thêm một lần trong năm, vào bất cứ ngày nào.

    Giáo hội Công giáo cử hành Lễ Cung Hiến Vương Cung Thánh Đường Thánh Gio-an Lateran với bậc Lễ Kính, tức Lễ bậc II.

    Lm Đa-minh Thiệu O.Cist

    Leave a Reply

    Fill in your details below or click an icon to log in:

    WordPress.com Logo

    You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

    Twitter picture

    You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

    Facebook photo

    You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

    Connecting to %s

    %d bloggers like this: