Phụng Vụ Thánh Lễ

Thứ Hai tuần 1 Mùa Vọng.

BÀI ĐỌC I: Is 4, 2-6

“Những kẻ được giải phóng sẽ nhảy mừng”.

Bài trích sách Tiên tri Isaia.

Ngày ấy, dòng dõi Chúa sẽ trở nên huy hoàng vinh quang, hoa màu trên đất sẽ dồi dào, và số người trong dân Isarel được giải phóng sẽ nhảy mừng. Những ai còn sót lại ở Sion và còn sống sót ở Giêrusalem sẽ được gọi là thánh, tất cả những ai sẽ được ghi tên để sống trọn đời ở Giêrusalem.

Khi Chúa đã dùng thần trí thẩm xét và thiêu đốt mà tẩy bỏ những tồi bại của các thiếu nữ Sion, và đã tẩy rửa Giêrusalem cho sạch những vết máu, thì lúc đó Chúa sẽ đến trên khắp miền núi Sion và những nơi kêu cầu Người, như đám mây ban ngày và như cột khói hoặc như ánh lửa sáng rực ban đêm, vì trên tất cả, vinh quang Thiên Chúa sẽ là một phương du và là một lều vải để che khỏi sức nóng ban ngày, để làm nơi an toàn trú ẩn khỏi giông tố và mưa sa.

Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 121, 1-2. 3-4a. 4b-5. 6-7. 8-9

Đáp: Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi: “Chúng ta sẽ tiến vào nhà Chúa”(c. 1).

1) Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi: “Chúng ta sẽ tiến vào nhà Chúa”. Hỡi Giêrusalem, chân chúng tôi đang đứng nơi cửa thành rồi.

2) Giêrusalem được kiến thiết như thành trì, được cấu tạo kiên cố trong toàn thể. Nơi đây các bộ lạc, các bộ lạc của Chúa tiến lên.

3) Theo luật pháp của Israel, để ngợi khen danh Chúa. Tại đây đã đặt ngai toà thẩm phán, ngai toà của nhà Đavít.

4) Hãy nguyện cầu cho Giêrusalem được thanh bình, nguyện cho những kẻ yêu mến ngươi được an ninh. Nguyện cho trong thành luỹ được bình an, và trong các lâu đài của ngươi yên ổn.

5) Vì anh em và bằng hữu của tôi, tôi nguyện chúc: bình an cho ngươi! Vì nhà Chúa là Thiên Chúa chúng ta, tôi khẩn cầu cho ngươi những điều thiện hảo.

ALLELUIA: x. Tv 79, 4

All. All. – Lạy Chúa là Thiên Chúa chúng con, xin đoái nhìn chúng con, xin tỏ nhan thánh Chúa, thì chúng con sẽ được rỗi. – All.

PHÚC ÂM: Mt 8, 5-11

“Nhiều người từ phương đông và phương tây sẽ đến trong nước trời”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu vào thành Capharnaum, thì có một viên đại đội trưởng đến thưa Chúa rằng: “Lạy Thầy, thằng nhỏ nhà tôi đau nằm ở nhà, nó bị tê liệt và đau đớn lắm!” Chúa Giêsu phán bảo ông rằng: “Tôi sẽ đến chữa nó”.

Nhưng viên đại đội trưởng thưa Người rằng: “Lạy Thầy, tôi không đáng được Thầy vào dưới mái nhà tôi, nhưng xin Thầy chỉ phán một lời, thì thằng nhỏ của tôi sẽ lành mạnh. Vì chưng, cũng như tôi chỉ là người ở dưới quyền, nhưng tôi cũng có những người lính thuộc hạ, tôi bảo người này đi thì anh đi; tôi bảo người kia đến thì anh đến; tôi bảo gia nhân làm cái này thì nó làm!”

Nghe vậy, Chúa Giêsu ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người: “Quả thật, Ta bảo các ngươi, Ta không thấy một lòng tin mạnh mẽ như vậy trong Israel. Ta cũng nói cho các ngươi biết rằng: nhiều người từ phương đông và phương tây sẽ đến dự tiệc cùng Abraham, Isaac và Giacóp trong nước trời. Còn con cái trong nước sẽ bị vứt vào nơi tối tăm bên ngoài, ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng”.

Đó là lời Chúa.

Suy Niệm 1Từ phương Đông phương Tây

(Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ. )

Tín đồ Do thái giáo có tiếng về sống đức hy vọng.

Họ đã hy vọng và vẫn còn hy vọng Đấng Mêsia sẽ đến để đem ơn cứu độ.

Họ đã chờ và vẫn chờ từ bao ngàn năm nay.

Còn Kitô hữu chúng ta có tiếng về sống đức ái.

Tuy nhiên, tự bản chất Kitô giáo vẫn là tôn giáo của đức hy vọng.

Chúng ta tin Đấng Mêsia là Đức Giêsu đã đến rồi.

Ngài đến đem ơn cứu độ không phải cho riêng dân Israel,

nhưng cho mọi dân mọi nước trên toàn thế giới.

Nhưng Kitô hữu vẫn còn sống trong chờ đợi và hy vọng.

Chúng ta mong ngày trở lại trong vinh quang của Chúa Giêsu,

cũng là ngày thế giới này đi đến chỗ tận cùng, để sang một trang mới.

MARANA THA, lạy Chúa Giêsu, xin ngự đến (1 Cr 6, 22; Kh 22, 20). 

đó là lời nguyện của các Kitô hữu trong Giáo Hội buổi sơ khai.

Đó cũng là lời nguyện khẩn thiết của chúng ta, đặc biệt trong Mùa Vọng.

Ngày quang lâm là ngày tận thế đáng sợ,

khi Chúa Giêsu trở lại xét xử kẻ sống và kẻ chết.

Nhưng đó cũng là ngày hội vui lớn nhất của nhân loại,

ngày mà niềm hy vọng của chúng ta được thành tựu viên mãn.

Ngày ấy “từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc

cùng các tổ phụ Ápraham, Ixaác và Giacóp trong Nước Trời” (c. 11).

Đức Giêsu ngỡ ngàng khi thấy niềm tin lớn lao của viên đại đội trưởng.

Ông thuộc dân ngoại mà lại có lòng tin lớn hơn các người Israel khác (c. 10).

Ông tin Đức Giêsu có thể chữa lành cho người đầy tớ yêu quý của ông.

Không cần Ngài đến nhà, chỉ cần một lời nói của Ngài thôi cũng đủ (c. 8).

Lòng tin mạnh mẽ và khiêm tốn của ông đã chinh phục Đức Giêsu.

Lời của viên sĩ quan dân ngoại đã trở nên lời ta đọc trước khi rước lễ.

“Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, 

nhưng xin Chúa phán một lời, thì linh hồn con sẽ lành mạnh. ” 

Đầy tớ của viên đại đội trưởng đã được chữa lành,

nhưng điều quan trọng hơn là chuyện ông có hy vọng được dự tiệc.

Đây là bữa tiệc cánh chung, bữa tiệc trong Nước Trời (x. Is 25, 6-8).

Một người dân ngoại được ngồi dự tiệc bên các tổ phụ Do thái.

Đây là điều hẳn làm cho nhiều người Do thái phải ngạc nhiên.

Mà không phải chỉ có viên đại đội trưởng,

có nhiều người từ tứ phương thiên hạ cũng được mời (c. 11).

Nước Trời như một bữa tiệc vui và thịnh soạn do Thiên Chúa thết đãi,

trong đó mọi dân tộc khác nhau cùng đến để chia sẻ và hiệp thông.

Mọi đau buồn, mọi cách ngăn đều bị xóa bỏ.

Màu tím là màu của phụng vụ Mùa Vọng,

nhưng đây không phải là màu buồn.

Mùa Vọng nhắc chúng ta về niềm hy vọng rất xanh tươi

mà Chúa Giêsu đã mang lại cách đây hai ngàn năm

và chúng ta có bổn phận vun đắp cho thành tựu.

Làm sao để ơn cứu độ của Ngài được mọi người trên thế giới nhận biết?

Làm sao để dân ngoại được ơn đức tin và ơn chữa lành như viên sĩ quan?

Làm sao để chẳng ai vắng mặt trong bữa đại tiệc của Nước Trời?

Mùa Vọng đưa ta về thế giới bao la của châu Á, với 3% người công giáo.

Nếu ngày mai tận thế, Chúa sẽ hỏi ta 97% kia đâu.

Cầu nguyện:

Lạy Cha,

Cha muốn cho mọi người được cứu độ

và nhận biết chân lý,

chân lý mà Cha đã bày tỏ nơi Đức Giêsu, Con Cha.

Xin Cha nhìn đến hàng tỉ người

chưa nhận biết Đức Giêsu,

họ cũng là những người đã được cứu chuộc.

Xin Cha thôi thúc nơi chúng con

khát vọng truyền giáo,

khát vọng muốn chia sẻ niềm tin và hạnh phúc,

niềm vui và bình an của mình cho tha nhân,

và khát vọng muốn giới thiệu Đức Giêsu cho thế giới.

Chúng con thấy mình nhỏ bé và bất lực

trước sứ mạng đi đến tận cùng trái đất

để loan báo Tin Mừng.

Chúng con chỉ xin đến

với những người bạn gần bên,

giúp họ quen biết Đức Giêsu và tin vào Ngài,

qua đời sống yêu thương cụ thể của chúng con.

Chúng con cũng cầu nguyện

cho tất cả những ai đang xả thân lo việc truyền giáo.

Xin Cha cho những cố gắng của chúng con

sinh nhiều hoa trái. Amen.

Suy Niệm 2: Từ phương Đông phương Tây

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Mùa Vọng mở ra một viễn tượng hùng tráng và tươi đẹp. Đấng Cứu Thế sẽ hiển minh. Mọi dân mọi nước sẽ tuôn đến với Người để được Người hướng dẫn. Người sẽ cầm cân nảy mực trần gian để thực thi công lý. Dưới sự lãnh đạo của Người, các dân tộc thôi chiến tranh. Họ sẽ đúc gươm đao thành cuốc thành cầy. Rèn giáo mác nên liềm nên hái. Đó chính là niềm mơ ước của con người từ bao thế hệ.

Giấc mơ đó được thực hiện nơi Chúa Giê-su Ki-tô. Hôm nay, viên đại đội trưởng ngoại đạo, đại diện cho các dân các nước bày tỏ niềm tin vững chắc vào Đấng Cứu Thế. Những lời tiên báo của I-sa-i-a đang trở thành hiện thực nhưng với những chiều kích tình thương trổi vượt.

Chúa Giêsu trở nên giải pháp duy nhất cho mọi vấn đề của con người. Con người như con bệnh trầm trọng vô phương cứu chữa. Chỉ mình Chúa Giêsu mới chữa lành được căn bệnh của nhân loại. Viên sĩ quan, đại diện cho đế quốc Rôma hùng mạnh, hẳn không thiếu gì phương tiện, tiền bạc, thế lực. Nhưng tất cả mọi phương tiện trần gian đành bó tay. Quyền lực của loài người đành bế tắc. Chỉ có một giải pháp duy nhất cho thế giới: Chúa Giê-su Ki-tô.

Nhưng Chúa Giêsu không xuống trần uy nghi như người ta tưởng. Viên sĩ quan xác định: Người toàn năng. Người chỉ cần phán một lời, mọi sự đều phải tuân phục Người. Nhưng Người muốn biểu lộ tình thương. Người muốn trực tiếp hành động. Người muốn gặp gỡ nhân loại. Tận mắt chứng kiến nỗi đau khổ của nhân loại. Tận tay săn sóc vỗ về.

Như thế Người không chỉ chữa lành bệnh tật thân xác nhưng còn chữa lành bệnh tật tâm hồn. Phẩm giá con người được nâng cao. Địa vị con người được trân trọng khi Đấng Cứu Thế trực tiếp đến với con người, yêu thương con người, chăm sóc con người.

Lạy Chúa, con là con bệnh trầm kha. Xin hãy đến cứu con. Con biết Chúa yêu thương con và muốn gặp gỡ riêng với con. Xin cho lòng con tỉnh thức để nghe được tiếng Chúa gõ cửa, mở cửa cho Chúa, để Chúa vào tâm hồn con, chữa lành vết thương trong tâm hồn con.

Suy niệm 3 (Giáo Phận Phú Cường)

“Có một viên đại đội trưởng đến gặp Chúa Giêsu và nài xin”. Cách thức ông đại đội trưởng xuất hiện và đến gặp Chúa Giêsu gợi cho chúng ta điều gì?

Trước nhất, ông là viên quan có chức quyền. Là sĩ quan của đội quân đô hộ, ắt hẳn đầy quyền lực và thế giá. Tuy nhiên, trong cách miêu tả của Mattheu, chúng ta thấy ông đến với sự đáng thương. Vì không phải đến trong tư cách của một sĩ quan, của một người có quyền, mà đến trong vai trò của một người van xin: “thưa Ngài, tên đầy tớ của tôi bị đau liệt đau đớn lắm”. Có sự tương phản về hình tượng ở đây, quyền lực của thế gian nhường lại cho quyền lực của Đấng Cứu Thế, một người đáng ra thường ra lệnh, nhưng khi đứng trước Chúa Giêsu lại trở thành người kêu xin: “xin Ngài chỉ nói một lời, đầy tớ tôi sẽ lành mạnh”. 

Lạy Chúa Giêsu, đứng trước Chúa, cả những người quyền thế như viên sĩ quan này phải cúi mình xuống. Xin cho chúng con biết rằng chỉ có Chúa mới là Đấng chúng con tôn thờ, Đấng chúng con phụng sự, Đấng chúng con thờ kính.

Thái độ của viên sĩ quan làm cho chúng ta học thêm một điều nữa: đó là sự yêu thương, quan tâm, săn sóc cho người đầy tớ. Vì yêu thương mà ông phải tìm thầy tìm thuốc chữa chạy; vì quan tâm mà ông nghe ngóng và biết Chúa Giêsu, Đấng có thể chữa lành, dù là không chắc chắn sự van xin kia có được nhìn đến hay không; vì săn sóc mà ông đã ân cần nhờ Chúa đến và chạm đến tên đầy tớ, và khi tin nhận Chúa, ông đã chỉ kêu xin Người chỉ cần phán một lời thì đầy tớ ông lành mạnh.

Lạy Chúa, lòng tin thôi thúc chúng con phải học gương sáng của viên sĩ quan này : “ Tin thì phải yêu mến, yêu mến thì phải ân cần, săn sóc, và tin phải khiêm nhường nữa ”, xin giúp chúng con luôn có được lòng tin kiên cường như viên sĩ quan, để qua tình yêu thương, ân cần, khiêm hạ phục vụ mỗi ngày, chúng con càng thêm yêu mến Chúa nhiều hơn. Amen.

4. Suy niệm (TGM Giuse Nguyễn Năng)

Sứ điệp: Chúa Giêsu đến trong trần gian và Người cứu độ tất cả mọi người, không trừ một ai. Nhưng được cứu độ hay không là tùy ta có lòng tin hay không.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, con cảm tạ Chúa vì Chúa đã thương xót tất cả nhân loại chúng con. Chúa thương mở cửa Nước Trời và mời gọi chúng con bước vào. Trần gian chúng con chẳng đáng được đón Chúa đến chung sống giữa chúng con, cũng như chúng con chẳng đáng dự tiệc trong Nước Chúa. Tuy nhiên, Chúa đã xóa bỏ mọi ngăn cách, bất kể chúng con là ai, dù thấp hèn, dù tội lỗi, dù chẳng thuộc dòng máu Do Thái là dân riêng của Chúa. Chúa đang đến, Chúa đang đi vào trong mái nhà chung của nhân loại, khi xưa và hôm nay.

Có những người thành tâm thiện chí đã đón nhận Chúa. Nhiều khi kẻ đón tiếp Chúa và tin nơi Chúa lại là người gốc dân ngoại, như viên đại đội trưởng Rôma, như bao nhiêu người ngoại giáo ngày nay. Họ tin mạnh mẽ, họ cầu nguyện, họ được nhận lời, họ được cứu độ, họ đang tiến vào dự tiệc Nước Trời.

Còn con, có thể Chúa không thấy nơi con một lòng tin mạnh mẽ như vậy, dù con và gia đình con tin Chúa đã lâu và đang mang danh là dân riêng của Chúa. Bao nhiêu lần Chúa đến và đi qua trong đời con, nhưng con hụt mất Chúa vì thiếu lòng tin. Con sợ con bị loại ra ngoài Nước Trời, xin Chúa cứu con. Xin Chúa thêm đức tin cho con.

Xin Chúa vào nhà linh hồn con và ngự lại trong con luôn mãi. Xin Chúa đến trong mái nhà gia đình chúng con và chúc lành cho chúng con. Dù chúng con chẳng xứng đáng đón Chúa vào nhà, nhưng xin Chúa phán một lời, chúng con sẽ được cứu độ. Amen.

Ghi nhớ: “Nhiều người từ phương đông và phương tây sẽ đến trong nước trời”.

5. Suy niệm (Lm. Giuse Đinh Lập Liễm)

Niềm tin đích thực (Mt 8,5-11)

  1. Xong bài giảng trên núi, Đức Giêsu vào thị trấn Capharnaum thì một viên đại đội trưởng xin Ngài chữa lành người đầy tớ của ông đang đau nặng. Ông tuy là dân ngoại lại có quyền thế và địa vị cao, mà tỏ ra khiêm tốn tin tưởng vào lời quyền năng của Đức Giêsu. Ông cũng là người nhân hậu, biết yêu thương săn sóc đến người đầy tớ hèn mọn của mình.
  2. Viên đại đội trưởng là người ngoại quốc, người La mã đang đặt ách đô hộ trên người Do thái, nhưng ông lại rất thực tình với người Do thái, dân bị trị. Ông có quan hệ đặc biệt với họ và ông đã giúp tiền cho họ xây hội đường Capharnaum. Cảm phục vì tấm lòng tốt của ông, người Do thái đã giới thiệu và xin Đức Giêsu giúp đỡ ông.

Đức Giêsu ngạc nhiên, vì người ngoại kiều này chẳng hề biết Ngài, thế mà lại tin tưởng cách mạnh mẽ như vậy đã biết xin Chúa chữa bệnh từ xa cho đức đầy tớ của mình, và Người đã không tìm thấy được lòng tin nào như thế nơi những người Do thái, là những  người đã từng lắng nghe và chứng kiến những phép lạ Người làm cho họ. Vì thế Người nói: “Ta không thấy một lòng tin mạnh mẽ như vậy trong Israel”.

  1. Chúng ta nhấn mạnh  đến niềm tin của viên đại đội trưởng này. Niềm tin của ông có hai đặc điểm như sau:

– Niềm tin được thể hiện bằng việc làm: Ông đã đến xin Đức Giêsu chữa lành cho đầy tớ của ông. Vì xin ai điều gì thì tin người đó có, và sẵn sàng giúp đỡ mình.

– Một niềm tin mạnh mẽ: Ông đã xin Đức Giêsu chữa bệnh từ xa, không cần phải đến nhà ông. Điều đó chứng tỏ ông đã tin vào chính bản thân của Chúa hơn là việc Người làm; và đó là đức tin đích thực.

  1. Viên đại đội trường tỏ ra khiêm nhường trước mặt Chúa. Xét về thế giá và địa vị, viên sĩ quan này có quyền lực đại diện cho đế quốc Rôma để cai trị một vùng của người Do thái, ông có lính tráng và kẻ hầu người hạ, thậm chí xét về mặt chính trị, ông còn có quyền bắt, trục xuất hoặc ngăn cấm Đức Giêsu truyền giáo.

Thế nhưng, ông nhận ra con người Đức Giêsu không đơn thuần là một thầy dạy như các luật sĩ, mà là một vị tiên tri của Thiên Chúa, nên ông đã cảm thấy bất xứng trước mặt Ngài. Ông nhìn nhận mọi chức vụ và địa vị đều dưới quyền của Thiên Chúa, và ông đã khiêm tốn nói lên: “Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh” (Mt 8,8).

  1. Trong trường hợp này, chúng ta thấy đức tin của ông còn đi kèm theo đức ái, vì ông không lo cho mình mà lại lo săn sóc cho đứa đầy tớ. Niềm tin được trao tặng cho mọi người, nhưng chỉ được trao tặng như hạt giống, và hạt giống ấy chỉ nảy mầm và lớn lên trong những điều kiện cần thiết. Mảnh đất lòng người càng tốt, hạt giống đức tin càng có cơ may nảy mầm và lớn lên. Tình yêu là mảnh đất phì nhiêu nhất để làm nảy sinh niềm tin trong lòng người : một tâm hồn khép kín với tình người cũng là một tâm hồn khép kín với lòng tin.

Khi không sống, không tin tưởng ở tình người, thì làm sao người ta có thể tin tưởng ở tình Chúa? Khi không thể hiện tình người, thì niềm tin tuyên xưng nơi Chúa cũng chỉ là trò lừa bịp chính mình và người khác. Thánh Gioan cảnh cáo: “Ai nói mình yêu mến Chúa mà ghét anh em mình là kẻ nói dối” (Mỗi ngày một tin vui).

  1. Việc Thiên Chúa nhận lời người ngoại đạo tin tưởng cho thấy tình thương ơn cứu độ của Chúa là phổ quát dành cho hết mọi người, không phân biệt màu da, chủng tộc hay tôn giáo, miễn là tín thác vào Ngài. Lời tuyên xưng của viên đại đội trưởng trở nên mô phạm cho niềm tin của chúng ta hằng ngày nhất là trước khi rước lễ, tuyên tín mang tư thế khiêm tốn nhưng mạnh mẽ: “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời, thì linh hồn con sẽ lành mạnh”.
  2. Truyện: Tin hay không?

Một thương gia giàu có ở một tỉnh nọ cho in nhiều bản thông cáo và dán khắp tỉnh.

Bản thông cáo ghi rằng bất cứ ai trong tỉnh bị mắc nợ, hãy đến văn phòng của ông vào ngày đó… vào buổi sáng từ 9 đến 12 giờ, ông sẽ trả cho khoản nợ đó.

Tất nhiên, lời hứa đó được đồn  xa khắp tỉnh. Một số người tin, song một số cho là người kia  gài cái bẫy nào đó.

Ngày đã đến. Người thương gia ngồi ở văn phòng của ông từ lúc 9 giờ sáng. Gần 10 giờ rồi mà không một ai đến. Mười một giờ, thương gia thấy một người đàn ông đi qua đi lại trước nhà và chốc chốc lại ngước nhìn vào cửa văn phòng. Cuối cùng, ông đẩy cửa, thò đầu vào và hỏi:

– Có thật là ngài sẽ trả bất kỳ món nợ của ai không?

– Đúng vậy. Anh mắc nợ à?

– Vâng, thưa ngài.

– Vậy, anh có mang theo hoá đơn hay giấy nợ gì để minh chứng điều đó không?

Người kia đưa ra nhiều giấy tờ và thương gia ký ngay một tấm ngân phiếu trả hết mọi khoản nợ đó. Trước 12 giờ, có hai người nữa đến và cũng được nhận tấm ngân phiếu trả nợ nữa.

Nhiều người bên ngoài có thể không tin chuyện đó… nhưng lúc ấy không còn thời gian để họ có thể đến nhận ngân phiếu trả nợ nữa.

Lòng tốt hoán cải được nhiều người hơn giáo huấn, kiến thức và tranh luận (F.W Faber)

6. Suy niệm (Lm. Nguyễn Vinh Sơn SCJ)

Câu chuyện

Một người vô thần rơi từ một vách đá dốc. Giữa chừng, anh bị vướng vào một bụi cây mọc ngay sườn núi. Anh gần như tuyệt vọng khi nhìn lên là đỉnh núi, nhìn xuống là vực thẳm. Trong lúc tuyệt vọng, anh ngửa mặt lên trời và la lớn: “Nếu có Chúa, hãy cứu tôi”.

Một giọng ầm ầm trả lời: “Nếu ngươi thật sự tin vào Chúa, hãy buông tay ra đi”. Anh nhìn lên rồi nhìn xuống và hoảng sợ. Anh thét lên: “Có ai ở trên đó không ?”.

Suy niệm

Viên đại đội trưởng La Mã là người nhân hậu, biết yêu thương săn sóc đến tôi tớ trong nhà. Dù là người ngoại, nhưng ông tin tưởng vào quyền năng của Ðức Giêsu, ông tỏ ra khiêm tốn khi nhìn nhận thân phận và ngôi nhà mình bất xứng không đáng Chúa ngự đến, ông xin và tin xác quyết Ðức Giêsu chữa lành người đầy tớ của ông chỉ bằng một lời phán: “Lạy Thầy, tôi không đáng được Thầy vào dưới mái nhà tôi, nhưng xin Thầy chỉ phán một lời, thì thằng nhỏ của tôi sẽ lành mạnh” (Mt 8,8).

Niềm tin của người ngoại thật mạnh mẽ, được Chúa Giêsu xác nhận khi tuyên bố: “Ta không thấy một lòng tin mạnh mẽ như vậy trong Israel”. Lòng tin khiêm tốn thẳm sâu, nhưng xác tín tuyệt đối của viên đại đội trưởng đã được Chúa Giêsu cứu chữa tên đầy tớ của ông ta được lành bệnh.

Thiên Chúa nhận lời người ngoại đạo tin. Cho thấy tình thương, ơn cứu độ của Chúa là phổ quát dành cho hết mọi người, không phân biệt màu da, chủng tộc hay tôn giáo, miễn là tín thác vào Ngài. Lời tuyên xưng của viên đại đội trưởng trở nên mô phạm cho niềm tin chúng ta hằng ngày trước khi rước lễ, tuyên tín mang tư thế khiêm tốn nhưng mạnh mẽ: “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời, thì linh hồn con sẽ lành mạnh”.

Ước gì chúng ta luôn kiên vững và thể hiện mạnh mẽ niềm tin vào Chúa như viên đại đội trưởng ngoại đạo, nhờ thế chúng ta được Chúa yêu thương nhận lời và cứu chữa xác hồn.

Ý lực sống

“Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Đức Chúa và có Đức Chúa làm chỗ nương thân” (Gr 17,7).

Nguồn: tgpsaigon.net

*Xin bấm vào đọc Kinh Phụng Vụ.

*Xin bấm vào nghe chia sẽ Lời Chúa.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: