Phụng Vụ Thánh Lễ

04/01 – Thứ tư trước Lễ Hiển Linh.

BÀI ĐỌC I: 1 Ga 3, 7-10

“Người ấy không phạm tội được, vì đã sinh ra bởi Thiên Chúa”.

Bài trích thư thứ nhất của Thánh Gioan Tông Đồ.

Hỡi các con bé nhỏ, đừng để ai lừa gạt các con. Ai thi hành sự công chính là người công chính, cũng như chính Người là Đấng công chính. Ai phạm tội thì bởi qủy mà ra, vì qủy là kẻ phạm tội từ ban đầu. Con Thiên Chúa đã xuất hiện để phá hủy công việc của ma qủy. Bất cứ ai đã sinh ra bởi Thiên Chúa, thì không phạm tội, vì mầm giống của Người ở trong kẻ ấy. Kẻ ấy không phạm tội được, vì đã bởi Thiên Chúa mà sinh ra. Do đó, mà nhận ra được con của Thiên Chúa và con cái ma quỷ. Bất cứ ai không phải là người công chính, và không thương yêu anh em mình, thì không bởi Thiên Chúa mà ra.

Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv. 97,7-8,9

Đáp: Mọi dân trên khắp cùng bờ cõi trái đất, đã nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta. (3c)

1) Hãy gầm lên, biển cả và mọi vật dưới biển, cả vũ trụ với vạn vật dân cư. Sông ngòi, hãy vổ tay mừng, núi non, hãy đồng nhảy mừng.

2) Trước mặt Thiên Chúa, vì Người ngự đến, vì Người ngự đến thống trị địa cầu, Người thống trị địa cầu cách công minh, Người thống trị muôn dân cách chính trực.

ALLELUIA:

All. All. – Thuở xưa, nhiều lần và nhiều cách, Thiên Chúa đã dùng các tiên tri mà nói với cha ông, nhưng đến thời sau hết, Người đã nói nơi Chúa Con. – All.

PHÚC ÂM: Ga 1,35-42

“Chúng tôi đã gặp Đấng Cứu Thế”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Gioan đang đứng với hai người trong nhóm môn đệ của ông nhìn theo Chúa Giêsu đang đi mà nói: Đây là Chiên Thiên Chúa. Hai môn đệ nghe ông nói liền đi theo Chúa Giêsu,

Chúa Giêsu ngoảnh mặt lại, thấy họ đi theo mình, thì nói với họ: “Các ngươi tìm gì?” Họ thưa với Người: “Rabbi, nghĩa là thưa Thầy, Thầy ở đâu?” Người đáp: “Hãy đến mà xem”. Họ đã đến và xem chỗ Người ở, và ở lại với Người ngày hôm ấy, lúc đó độ chừng giờ thứ mười.

Anrê, em ông Simon Phêrô, một trong hai người đã nghe Gioan nói và đã đi theo Chúa Giêsu. Ông gặp Simon anh mình trước hết và nói với anh: “Chúng tôi đã gặp Đấng Messia, nghĩa là Đấng Kitô”. Và ông dẫn anh mình tới Chúa Giêsu. Chúa Giêsu nhìn Simon và nói: “Ngươi là Simon, con ông Gioan, ngươi sẽ được gọi là Kêpha, nghĩa là Đá”.

Đó là lời Chúa.

Suy Niệm 1: Hãy đến mà xem

(Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.)

Suy niệm:

“Đây là Chiên Thiên Chúa” (c. 35).

Gioan Tẩy giả nói với hai anh môn đệ đang đứng với mình như thế

khi ông thấy Đức Giêsu tình cờ đi ngang qua.

Gioan đã gặp Ngài, đã thấy Thần Khí ngự xuống trên Ngài (Ga 1,32).

Ông biết Ngài là Đấng đến sau ông, nhưng lại có trước ông (1,15. 30).

Trong một cử chỉ khiêm hạ làm cho mình nhỏ lại,

ông đã giới thiệu cho các môn đệ mình một vị Thầy cao trọng hơn.

Ông để cho họ đi theo vị Thầy mới, còn ông đứng lại đó một mình.

“Các anh tìm gì thế?”: Đức Giêsu là người mở lời với hai bạn trẻ

đang đi theo mình, lúng túng vì chưa biết cách làm quen.

Câu hỏi này chờ một câu trả lời nói lên điều mình thao thức.

“Thưa Rabbi, Thầy đang ở lại đâu?”

Họ muốn biết nhà của Thầy, cũng là biết chính bản thân Thầy.

“Hãy đến và các anh sẽ thấy”.

Thầy Giêsu mời các bạn ấy đến thăm nhà mình.

Căn nhà ở Galilê xưa thường chỉ có một, hai phòng nhỏ.

Ngài mời họ đi vào thế giới riêng tư của mình.

Và họ đã mau mắn đáp lời, đã đến, và đã thấy nơi Ngài đang ở lại.

Lúc đó đã bốn giờ chiều rồi.

Thầy Giêsu hẳn đã giữ họ lại, vì sợ họ về trời tối đường xa.

Ngày hôm ấy họ đã ở lại với vị Thầy mới quen.

Qua cuộc chuyện trò suốt đường đi, nhất là khi về nhà,

họ đã có kinh nghiệm cá nhân về con người Thầy Giêsu,

kinh nghiệm đầu tiên, chưa thật sâu, nhưng không sao quên được.

Họ đã ở lại nhà Thầy, đã bị lôi cuốn bởi nhân cách của Thầy,

và thấy Thầy chính là Đấng mà họ đang tìm kiếm.

“Chúng tôi đã tìm thấy Đấng Mêsia” nghĩa là Đấng Kitô.

Anrê vui sướng reo lên như vậy khi ông gặp Simon trước tiên.

Anrê là một trong hai người đã đi theo và ở lại nhà Đức Giêsu.

Bây giờ ông coi Thầy Giêsu là Đấng Mêsia, chứ không chỉ là một rabbi,

nên ông nóng lòng muốn đưa Simon đến tiếp xúc với Ngài.

Thầy Giêsu đặt cho Simon một tên mới, tên này người Do Thái ít dùng.

Anh sẽ được gọi là Kêpha, nghĩa là Đá, là Thạch (c. 42).

Không thấy Simon nói gì hay dẫn ai đến gặp ngay Đức Giêsu.

Phải đợi sau này ta mới nghe ông đại diện anh em tuyên xưng:

Chính Thầy là Đấng Thánh của Thiên Chúa (6,69).

Chúng ta sắp mừng Lễ Hiển Linh, Lễ Chúa tỏ mình cho con người.

Chúa đã tỏ mình cho Gioan, Anrê và Simon qua gặp gỡ trực tiếp,

nhưng Chúa cũng tỏ mình cho họ qua người khác giới thiệu.

Chúng ta cần những người có kinh nghiệm sâu lắng với Đức Giêsu,

để giúp Ngài được hiển linh trong thế giới hôm nay.

Cầu nguyện:

Lạy Thầy Giêsu,

Thầy là vị Tôn Sư tuyệt vời.

Thầy gọi các môn đệ theo Thầy

đi trên những nẻo đường quanh co của xứ Pa-lét-tin.

Thầy không mở trường, không viết sách.

Thầy giúp môn đệ học bài học của Thầy,

bài học của trái tim, hiền lành và khiêm tốn.

Thầy dạy học trên đường.

Thầy tập cho môn đệ nhìn những biến cố mỗi ngày

với cái nhìn của Thiên Chúa.

Thầy giúp họ thấy giá trị nơi đồng xu nhỏ của bà góa nghèo,

thấy vẻ đẹp của hoa huệ, và sự vô tư của chim trời.

thấy nét cao quý của trẻ thơ, và phẩm giá của người phụ nữ.

Thầy tập cho họ trưởng thành,

tập đương đầu ban đêm một mình với sóng gió,

tập tin vào Thiên Chúa khi phải nuôi ăn đám đông,

tập can trường đối diện với cái chết nhục nhã và đau đớn.

Thầy kéo họ ra khỏi cái tôi háo danh

khi họ cãi nhau trên đường xem ai là người lớn nhất,

Thầy đòi họ bỏ mọi sự mà theo Thầy,

và đặt Thầy lên trên cả mạng sống và tình ruột thịt.

Lạy Thầy Giêsu,

Khoa sư phạm của Thầy là huấn luyện môn đệ bằng tình yêu.

Một tình yêu kiên nhẫn khi họ yếu đuối và cứng lòng.

Một tình yêu bênh vực và bảo vệ lúc họ bị tấn công.

Một tình yêu chia sẻ khi cho họ cộng tác trong sứ vụ.

Thầy đã diễn tả tình yêu đến cùng của Thầy

khi cúi xuống rửa chân cho họ.

Xin cho chúng con suốt đời học với Thầy,

nhận Thầy mãi mãi là vị Tôn Sư của chúng con.

Và cùng với Thầy, chúng con đi khắp thế gian,

để làm cho muôn dân thành môn đệ.

Suy Niệm 2: Đấng công chính

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Công chính là trả cho Thiên Chúa những gì thuộc về Thiên Chúa. Ma quỉ muốn chiếm đoạt quyền Thiên Chúa. Luôn cám dỗ loài người đi theo chúng. Bà E-và là điển hình. Đó là tội lỗi. Chúa Giê-su là Đấng Công Chính. Đến để tái lập sự công chính. Để “phá huỷ công việc của ma quỉ”. Chúa Giê-su công chính vì được Thiên Chúa sinh ra. “Mầm sống của Thiên Chúa ở lại trong người ấy, và người ấy không thể phạm tội, vì đã được Thiên Chúa sinh ra”. Từ đây thế giới phân định rạch ròi. Ai theo Chúa Giê-su thì sống công chính và trở thành con Thiên Chúa. “Căn cứ vào điều này mà người ta phân biệt con cái Thiên Chúa với con cái ma quỷ: phàm ai không sống công chính thì không thuộc về Thiên Chúa”.

Không chỉ sinh ra bởi Thiên Chúa, Chúa Giê-su còn sống công chính trọn đời. Vì luôn làm theo ý Chúa Cha. Vâng phục Chúa Cha trong mọi sự. Cho đến nỗi chết trên thánh giá. Nhận tất cả từ Chúa Cha. Dâng hiến tất cả cho Chúa Cha. Chúa Giê-su thật là Đấng Công Chính.

Vì vâng phục Chúa Cha mà Chúa Giê-su trở thành “Chiên Thiên Chúa” như lời thánh Gio-an Tẩy giả giới thiệu. Là Chiên Thiên Chúa để tự hiến thân mình làm của lễ dâng lên Chúa Cha. Là Chiên Thiên Chúa để gánh lấy tội nhân loại. Làm cho nhân loại nên công chính. Làm cho nhân loại trở nên con Thiên Chúa. Sinh lại nhân loại trong đức công chính.

Thánh Gio-an Tẩy giả sống công chính. Vì giới thiệu Chúa Giê-su cho các môn đệ của mình. Trả các môn đệ mình cho Chúa. Vì tất cả là của Chúa.

An-rê và Gio-an sống công chính. Vì bỏ tất cả mà theo Chúa. Bỏ cả người thầy yêu quí. Vì Chúa Giê-su mới là đường thật. Mới thật là Thầy. Dạy chân lý. Dẫn đến sự công chính đích thực. Đến sự sống đời đời. An-rê sống công chính nên đã dâng cho Chúa cả người em của mình. Vì Si-mon cũng thuộc về Thiên Chúa. Si-mon sống công chính. Vì từ bỏ tất cả. Từ bỏ cả con người cũ. Cả tên họ. Tên là người. Chúa đặt tên mới. Vì ông là con người mới. Thuộc về Chúa. Tên mới của Si-mon là Phê-rô. Là đá tảng xây toà nhà mới. Là đầu trong dân mới. Dân được Chúa sinh ra để sống công chính. Để dâng hiến cho Chúa tất cả cuộc đời.

Xin cho con được sinh lại. Được đặt tên mới. Được trở thành con Chúa. Được dâng hiến mọi sự cho Chúa. Để thuộc về dân mới. Sống công chính thánh thiện.

3. Suy niệm (Giáo Phận Phú Cường)

Trình thuật Tin mừng hôm nay giới thiệu về con người và sứ mạng của Đức Giêsu, là Đấng duy nhất thực sự xóa tội cho con người, Đấng duy nhất đem lại ơn cứu độ cho nhân loại. Khi Đức Giêsu đang đến, Gioan Tẩy Giả đã chỉ vào Đức Giêsu và nói: “ Đây Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa tội trần gian” (Ga 1,29). Giới thiệu như thế, Gioan đã cùng một lúc chỉ ra hai thực tại lớn lao về Đức Giêsu: Người là Chiên của Thiên Chúa, đồng thời Người cũng là Đấng xóa bỏ tội trần gian.

Thánh Gioan xác nhận Đức Giêsu là Đấng vô tội và thánh thiện, khi gọi Đức Giêsu là “ Chiên của Thiên Chúa ”. Khi nói Đức Giêsu là “ Đấng xóa tội trần gian ”, Gioan chỉ cho mọi người thấy Đức Giêsu chính là Đấng Cứu Thế, Đấng Messia, là “tôi tớ đau khổ của Giavê” như tiên tri Isaia đã từng nói đến trong Cựu ước.

Gioan đã thấy trước số phận tương lai của Đức Giêsu như thế nên giới thiệu cho mọi người: “ Đây là Chiên Thiên Chúa, Đấng xoá tội trần gian ”. Đức Giêsu đã trở thành chiên hy sinh: “ Đức Kitô đã chịu hiến tế làm chiên lễ Vượt qua của chúng ta” (1Cr 5,7).

Đức Giêsu xóa tội của thế gian bằng cách gánh vào mình Người tội lỗi của tất cả nhân loại, từ tội của nguyên tổ Ađam cho đến tội của người sau hết của nhân loại. Với cuộc khổ nạn và cái chết đau thương tủi nhục trên thập giá, Người đã đền thay tội lỗi của tất cả nhân loại. Từ nay nhân loại đã được giao hòa với Thiên Chúa, được sống trong ân tình của Người và cửa thiên đàng đã được mở lại cho tất cả mọi người.

Mặc dù chúng ta là người tội lỗi, nhưng đã được rửa bằng máu của Con Chiên Thiên Chúa, và được tham dự vào bàn tiệc Thánh Thể. Thánh Phaolô viết: “ Nếu máu các con dê, con bò còn thánh hóa được con người, làm cho họ trở nên trong sạch, thì máu của Đức Kitô càng hiệu lực hơn biết mấy ” (Dt 9,13-14). Hiệu lực đến nỗi Người chỉ cần chết một lần là đủ xóa được tội lỗi toàn nhân loại: “ Chúng ta được thánh hoá nhờ Đức Giêsu Kitô đã hiến dâng thân mình làm lễ tế, chỉ một lần là đủ ’ (Dt 10,10), vì Người là “ Con Chiên vẹn toàn, không tỳ vết ” (1Pr 1,19), nhất là vì Người cũng chính là Thiên Chúa, nên giá trị cứu chuộc của Người là vô cùng. “ Máu của Người rảy xuống, máu đó kêu thấu trời còn mạnh thế hơn cả máu Aben ” (Dt 12,24). “ Nhờ máu Người đổ ra trên thập giá, Thiên Chúa đã đem lại bình an cho mọi loài dưới đất và muôn vật trên trời ” (Cl 1,20).

Về phần chúng ta, người tín hữu chúng ta vẫn được gọi là “con chiên của Chúa”. Danh hiệu đó ngầm chứa một lời cầu chúc: Mong cho người tín hữu được xếp vào loại “chiên” trong ngày phán xét. Ðược đứng bên hữu Vua Thẩm Phán. Ðược vào hưởng vinh quang trong nước Chúa.

Nhưng danh hiệu đó phải chăng cũng gợi lên một ước mong. Ước mong người tín hữu sống theo gương của Chiên Thiên Chúa. Uớc mong những chiên con nối gót theo chiên mẹ đầu đàn đi vào con đường hiền lành khiêm nhường. Ước mong đoàn chiên tự hiến đời mình như một của lễ dâng lên Thiên Chúa. Và ước mong đoàn chiên gánh lấy số phận của người khác, để yêu thương, đoàn kết, liên đới, chia sẻ với anh em tất cả mọi niềm vui nỗi buồn của họ.

Lạy Chúa, xin giúp chúng con luôn ý thức rằng, một Kitô hữu đích thực phải luôn biết kết hiệp với Chúa mọi nơi mọi lúc, để rồi từ đó cũng biết giới thiệu Chúa cho mọi người. Amen 

Suy Niệm 4: Truyền giáo bằng đời sống

Có một hôm, cha bề trên của một hội dòng muốn cho các đệ tử của mình sống đức khó nghèo! Tuy nhiên, thao thức của ngài, ngài không chỉ nói, mà hôm ấy, ngài đã dẫn một nhóm đi đến thăm một cha xứ tại một họ đạo ngay tại trung tâm thành phố. 

Khi đến nơi, nhóm đệ tử không khỏi ngạc nhiên về lối sống giản dị, nghèo khó của cha xứ ấy! Phòng của ngài chỉ vỏn vẹn có khoảng 6 mét vuông, trong đó, sách vở và những vật dụng cần thiết khác đã chiếm hết chỗ ngủ của ngài. Trong phòng chỉ còn có một lối đi nhỏ bé chừng 40cm. Đêm về, ngài thường thu gọn sách vở lại và ngủ ngay trên lối đi. 

Sau cuộc gặp gỡ đó, khi trở về, các đệ tử đã không dám đòi hỏi điều gì nữa, ngược lại, sẵn sàng vui vẻ sống khó nghèo, bởi vì những gì đang có thì đã hơn hẳn cha xứ của một họ đạo rồi!

Tin Mừng hôm nay thuật lại: sau khi nghe Gioan giới thiệu Đức Giêsu là “Chiên Thiên Chúa, là Đấng xóa bỏ tội trần gian”, ngay lập tức đã có hai môn đệ đến gặp Đức Giêsu, khi thấy họ, Ngài đã hỏi họ đi đâu và tìm ai? Họ đã thưa với Đức Giêsu: “Thưa Thầy, Thầy ở đâu?”; Đức Giêsu đã mời họ đến và xem chỗ của Ngài, họ đã đi và ở lại ngày hôm ấy, sau đó một trong hai người là Anrê đã đi theo Đức Giêsu.

“Hãy đến mà xem”, ấy là lời mời gọi của Đức Giêsu dành cho hai môn đệ của ông Gioan. Khi nói: “Hãy đến mà xem”, Ngài muốn các ông phải có kinh nghiệm thực sự về Ngài, chứ không phải chỉ có nghe Gioan nói rồi đi theo… Vì khi đến và xem, các ông sẽ thấy tận mắt đời sống và việc làm của Đức Giêsu. Như thế, lựa chọn đi theo Chúa hay không là tùy thuộc vào quyết định của các ông sau khi đã cảm nghiệm.

“Hãy đến mà xem”, Đức Giêsu không muốn họ chỉ tin rằng “có” Ngài, mà khi đến và xem, Đức Giêsu muốn các ông tin “vào” Ngài. Bởi tin “vào” Đức Giêsu không có nghĩa thuần túy là chấp nhận một giáo điều nào đó, mà là chấp nhận chính Ngài cũng như sứ vụ của Ngài.

Nói khác đi, tin “vào” Đức Giêsu chính là có một kinh nghiệm sống động, gần gũi đến riêng tư về Ngài. Khi tin “vào” Ngài như thế, Đức Giêsu muốn các môn đệ đặt Ngài làm trung tâm cuộc đời và sứ vụ của họ. Nếu không có một kinh nghiệm thì trong khi thi hành sứ vụ, các ông sẽ tìm cách làm theo ý riêng và quy chiếu mọi sự về phía các ông thay về Chúa.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta: “Hãy đến mà xem” để có kinh nghiệm thực sự về Thiên Chúa. Bởi nếu có đến tận nơi và xem cho kỹ thì mới có những lời chứng hùng hồn về Thiên Chúa trong cuộc đời và sứ vụ của mình được! Nếu không, lời chứng của chúng ta có khi chỉ dừng lại trên giấy tờ, những khái niệm trừu tượng, không ăn nhập gì với con người và cuộc sống hôm nay.

Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa ban cho tinh thần của hai môn đệ Gioan khi xưa được trở nên lựa chọn của chính chúng con ngày hôm nay khi chúng con sẵn sàng “đến và xem” rồi ở lại với Chúa để được hạnh phúc đời đời. Amen.

Ngọc Biển SSP

Suy Niệm 5: Giới thiệu Chúa cho người khác

(Lm Giuse Đinh Lập Liễm)

1. Qua lời giới thiệu của Gioan, hai môn đệ của ông đã đi theo Đức Giêsu. Anrê, một trong hai vị tiên khởi, sau khi đã gặp được Đức Giêsu rồi lại giới thiệu cho em mình là Simon Phêrô. Philipphê cũng giới thiệu cho Nathanaen sau khi ông đã đi theo Chúa. Động lực thúc đẩy người môn đệ đi làm chứng là tình yêu Đức Giêsu, sau khi đã gặp được Ngài.

2. Lại một lần nữa chúng ta gặp ông Gioan. Phải nói ông là người luôn ý thức được sứ mạng của mình là người luôn “đi trước mở đường cho Chúa”, chính vì thế mà hôm nay ông đã khuyên các môn đệ của mình hãy lìa bỏ ông  để đi theo vị Thầy mới là Chúa Giêsu. Gioan là người rất quảng đại, không ganh tị. Rõ ràng ông là người đến để đưa người khác đến với Chúa Giêsu chứ không phải với chính ông. Khi Chúa Giêsu đã xuất hiện trên sân khấu thì Gioan hiểu rằng vai trò của ông cần phải dần dần  chấm dứt để cho Chúa được nổi bật lên.

Chúng ta cũng thế, mỗi người đều nhận một sứ vụ và một giai đoạn trong chương trình của Thiên Chúa. Lời Chúa mời gọi chúng ta  hãy ý thức chỗ đứng của mình và biết mình là một giai đoạn trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa. Cũng như thánh Gioan, chúng ta biết giới thiệu Chúa  cho những ai chúng ta gặp gỡ (Mỗi ngày một tin vui).

3. Hôm nay Anrê lại giới thiệu Phêrô  em mình cho Chúa Giêsu: “Chúng tôi đã gặp Đức Messia (Ga 1,41). Rồi dẫn em mình đến gặp Chúa Giêsu. Anrê là người luôn đứng ra giới thiệu người khác cho Chúa Giêsu. Trong Tin mừng, ba lần nhắc đến Anrê đến với Chúa, thứ đến ông dẫn em bé có 5 chiếc bánh và 2 con cá nhỏ, cuối cùng ông đưa những người Hy Lạp thắc mắc đến với Chúa. Anrê rất vui đưa được người khác đến với Chúa. Ông nổi bật như là một người chỉ có mong muốn là chia sẻ vinh quang, ông là người có tâm tình truyền giáo. Sau khi chính mình đã được ở gần Chúa, ông dành trọn đời mình để dẫn đưa người khác bước vào tình yêu thương đó.

Khi Anrê đưa Phêrô đến với Chúa Giêsu, Ngài nhìn ông, đó là một cái nhìn tập trung chăm chú, chẳng những thấy mặt bên ngoài mà còn đọc được cả tâm trí bên trong nữa. Khi nhìn Simon, tên của ông lúc bấy giờ, Ngài bảo: “Ngươi là Simon, ngươi sẽ được gọi là Kê-pha” (nghĩa là đá). Khi một người có mối liên hệ mới đối với Chúa, cuộc đời người ấy như được bắt đầu lại, trở thành một người mới, nên cần một tên mới…

4. Bài Tin mừng hôm nay  mời gọi chúng ta xem xét kỹ lại lý do tại sao chúng ta còn miễn cưỡng không muốn chia sẻ đức tin của mình với kẻ khác?  Nếu chúng ta gọi Phúc âm là Tin Mừng và nếu chúng ta tin Đức Giêsu là kho báu to lớn nhất mà con người có thể chiếm  hữu, thì tại sao chúng ta lại miễn cưỡng không muốn chia sẻ đức tin của mình với con cái chúng ta, với bạn bè chúng ta và với những người mà chúng ta biết  đang tìm kiếm một niềm tin.

Chúng ta có nhiều cách giới thiệu Chúa cho người khác, tùy theo sáng kiến mà Chúa soi sáng cho mỗi người. Nhưng giới thiệu Chúa Giêsu cho người khác tốt nhất, cụ thể nhất, hữu hiệu nhất là bằng chính đời sống gương mẫu, đời sống tốt đẹp của chúng ta. Thực tế đã chứng minh: nhiều người trở lại tin Chúa vì thấy đời sống gương mẫu, bác ái của các tín hữu. Chính nếp sống đạo đức, thánh thiện, ngay thẳng, chân thành của chúng ta  là một tấm gương trước mặt mọi người. Một đời sống tốt đẹp có sức lôi cuốn hơn nhiều bài giảng hùng hồn.

Người ta thường nói: “Trăm nghe không bằng một thấy”, chính cái hình ảnh tốt đẹp in sâu vào tâm hồn người ta, khiến họ phải suy nghĩ và có một sứ lôi kéo mãnh liệt khiến họ không thể chống lại được. Vì thế người ta thường nói:

Lời nói như gió lung lay,

Gương bày như tay lôi kéo.

5. Truyện: Chúa tin tưởng nơi con người.

Có một câu truyện ngụ ngôn rất hay về vấn đề giới thiệu Chúa cho người khác.

Chuyện kể rằng: sau khi chịu nạn chịu chết trên thập giá, Chúa Giêsu đã phục sinh trở về Thiên đàng trong uy nghi hiển vinh. Dầu đã được vinh quang nhưng tay chân Ngài vẫn còn mang thương tích. Các thiên sứ hân hoan đón chào Chúa. Quang cảnh đang nhộn nhịp vui tươi bỗng có một thiên sứ đặt vấn đề:

– Chắc là Chúa đã phải chịu thống khổ vô cùng vì loài người dưới đó?

Chúa đáp:

– Đúng vậy.

Thiên sứ hỏi tiếp:

– Có phải tất cả mọi người đều đã biết những gì  Chúa làm cho họ không?

Chúa Giêsu trả lời:

– Chưa, chỉ mới có một số ít người biết mà thôi.

Thiên sứ hỏi tiếp:

– Thế thì Chúa làm gì để giúp cho mọi người được biết?

Chúa Giêsu đáp:

– Ta đã trao cho Phêrô, Giacôbê, Gioan và các đồ đệ của Ta  trách nhiệm đi nói  với những người khác, rồi những người khác lại nói cho những người khác nữa, rồi cho những người này lại nói cho những người kia, cho đến lúc những người ở nơi xa xôi nhất trên địa cầu cũng đều được nghe.

Thiên sứ nhìn Chúa với vẻ nghi ngờ. Vị này đã quá hiểu rõ lòng dạ con người như thế nào nên nói tiếp:

– Vâng, nhưng nếu như Phêrô, Giacôbê, Gioan và các môn đệ của Chúa quên đi thì sao? Hoặc nếu họ mệt mỏi không còn tha thiết gì đến việc loan báo nữa thì sao? Hay như những người ở thế kỷ 21 này không chịu thực hiện trọng trách việc thuật lại câu chuyện tình yêu của Chúa cho những người khác nữa thì sao? Liệu Ngài có lập một chương trình nào khác không

Chúa Giêsu trả lời:

– Không! Ta không sắp đặt một chương trình nào khác. Ta đặt tin tưởng nơi họ.

Chúa vẫn tin tưởng những ai tin Chúa.

*Xin bấm vào đọc Kinh Phụng Vụ.

*Xin bấm vào nghe chia sẽ Lời Chúa.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: