Thứ Ba Tuần XXVIII Mùa Thường Niên (Lc 11: 37-41)

Ca nhập lễ: Tv 1293-4

Ôi lạy Chúa, nếu như Ngài chấp tội, nào có ai đứng vững được chăng? Nhưng Chúa vẫn rộng lòng tha thứ, lạy Chúa là Thiên Chúa Ít-ra-en.

Bài đọc 1: Gl 51-6

Cắt bì không có giá trị, chỉ có đức tin hành động nhờ đức ái.

Bài trích thư của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Ga-lát.

Thưa anh em, chính để chúng ta được tự do mà Đức Ki-tô đã giải thoát chúng ta. Vậy, anh em hãy đứng vững, đừng mang lấy ách nô lệ một lần nữa. Phải, tôi đây, Phao-lô, tôi nói cho anh em biết: anh em mà chịu phép cắt bì thì Đức Ki-tô sẽ không có ích gì cho anh em. Một lần nữa, tôi xin khẳng định với bất cứ ai chịu phép cắt bì là: người ấy buộc phải giữ trọn vẹn Lề Luật. Anh em mà tìm sự công chính trong Lề Luật, là anh em đoạn tuyệt với Đức Ki-tô và mất hết ân sủng. Còn chúng tôi thì nhờ Thần Khí và dựa vào đức tin mà vững lòng chờ đợi được nên công chính như chúng tôi hy vọng. Quả thật, trong Đức Ki-tô Giê-su, cắt bì hay không cắt bì đều không có giá trị, chỉ có đức tin hành động nhờ đức ái.

Đáp ca: Tv 11841 và 43.44-45.47-48 (Đ. c.41a)

Đ. Lạy Chúa, xin cho con được hưởng tình thương Chúa.

Lạy Chúa, xin cho con được hưởng tình thương Chúa, và ơn cứu độ, theo lời hứa của Ngài. Xin đừng cất khỏi miệng con lời chân lý, vì quyết định của Ngài, con vẫn cậy trông.

Đ. Lạy Chúa, xin cho con được hưởng tình thương Chúa.

Luật pháp Ngài, con nguyện hằng tuân giữ tới muôn thuở muôn đời. Con thảnh thơi tiến bước, vì huấn lệnh của Ngài, con mải miết dõi theo.

Đ. Lạy Chúa, xin cho con được hưởng tình thương Chúa.

Con vui thú với mệnh lệnh của Ngài và hết lòng yêu mến. Mệnh lệnh Ngài, con giơ tay đón nhận, thánh chỉ Ngài, con sẽ gẫm suy.

Đ. Lạy Chúa, xin cho con được hưởng tình thương Chúa.

Tung hô Tin Mừng: Hr 412

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Lời Thiên Chúa là lời sống động và hữu hiệu, lời đó phê phán tâm tình cũng như tư tưởng của lòng Người. Ha-lê-lui-a.

Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca (1137-41)

37 Khi ấy, Đức Giê-su đang nói, thì có một ông Pha-ri-sêu mời Người đến nhà dùng bữa. Tới nơi, Người liền vào bàn ăn.38 Thấy vậy, ông Pha-ri-sêu lấy làm lạ vì Người không rửa tay trước bữa ăn.39 Nhưng Chúa nói với ông ấy rằng: “Thật, nhóm Pha-ri-sêu các người, bên ngoài chén đĩa, thì các người rửa sạch, nhưng bên trong các người thì đầy những chuyện cướp bóc, gian tà.40 Đồ ngốc! Đấng làm ra cái bên ngoài lại đã không làm ra cái bên trong sao?41 Tốt hơn, hãy bố thí những gì ở bên trong, thì bấy giờ mọi sự sẽ trở nên trong sạch cho các người”.

SUY NIỆM: 1 XỨNG ĐÁNG HAY BẤT XỨNG

Tốt hơn, hãy bố thí những gì ở bên trong, thì bấy giờ mọi sự sẽ trở nên trong sạch cho các người”

—/—

Theo luật truyền khẩu và tập tục Do thái trong sách Tan-mút thì nghi thức rửa tay trước khi ăn không buộc hết mọi người, mà chỉ có hàng tư tế mới phải giữ, nhưng có rất nhiều người muốn bắt chước các tư tế về sự thánh thiện bề ngoài có tính nghi thức. Chẳng hạn, theo luật thành văn, mọi tư tế đều phải rửa tay khi vào nơi thánh trong đền thờ. Mục đích của luật này là tẩy rửa tất cả những gì là ô uế về mặt tôn giáo để các tư tế xứng đáng thờ phượng Chúa hơn. Dần dần, dân chúng bắt chước các tư tế rửa tay trước khi cầu nguyện, họ cũng rửa tay trước khi dùng bữa.

Vì mục đích của Luật rửa tay là để xứng đáng với Thiên Chúa, nên khi từ chối rửa tay tại nhà ông Pharisêu, Đức Giêsu đã khẳng định: “Tốt hơn, hãy bố thí những gì ở bên trong, thì bấy giờ mọi sự sẽ trở nên trong sạch cho các người”Ta hiểu câu này như thế nào?

Thứ nhất, đối với Chúa, việc XỨNG ĐÁNG đến từ bên trong: Chúa Giêsu cho rằng việc xứng đáng đó không do bên ngoài, nhưng nó xuất phát từ bên trong. Tâm hồn anh có thực sự muốn thờ phượng Chúa, có muốn mời Chúa đến nhà hay không? Điều đó sẽ làm cho anh nên trong sạch trước mặt Chúa.

Thứ hai, đối với Chúa, việc BẤT XỨNG cũng đến từ bên trong: Về việc giả hình bên ngoài và tính toán “dơ bẩn” bên trongChúa cũng khẳng định rằng, quyền lực của sự dữ là “dơ bẩn”, không phải đến từ bên ngoài do việc rửa tay, nhưng nó xuất phát từ bên trong và tấn công con người làm cho con người thờ phượng Thiên Chúa một cách giả tạo và hình thức.

Như thế, nếu ta nhìn sâu trong tâm hồn thì biết con người đó có trong sạch trước mặt Thiên Chúa hay không: XỨNG ĐÁNG hay BẤT XỨNG?

Vậy câu hỏi được đặt ra là: Trước mặt Chúa, tâm hồn nào là xứng đáng và tâm hồn nào là bất xứng?

Chúa nói: “Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy thì không xứng đáng với Thầy” (Mt 10: 38). Trong suốt hành trình thập giá, Chúa Giêsu đã thinh lặng trước tiếng hô hào phán xét của con người; thậm chí, Chúa Cha cũng thinh lặng. Kinh Sư, Pharisêu, Biệt Phái và đám đông… là những người tự xưng là thánh thiện, là dân riêng và cho mình xứng đáng đón nhận ơn ban. Cũng vậy, chúng ta có thể làm nhiều việc nơi giáo xứ, đi thiện nguyện ở nhiều nơi, tham dự Thánh lễ và rước lễ mỗi ngày, sống đúng giới răn của Chúa… Với tất cả những điều này làm cho người khác ca ngợi ta là một Kitô hữu tốt lành. Ta hài lòng về lời ca tụng đó và bắt đầu nhìn thấy xung quanh mình sao có nhiều người lép vế và tội lỗi vậy. Thế là, từ trong suy nghĩ, ánh mắt và cử chỉ, chúng ta hô hoán phải phân loại người tốt, kẻ xấu; người đạo đức, kẻ nguội lạnh…

Tuy nhiên, trời cao hơn đất chừng nào, thì tư tưởng của Thiên Chúa cũng cao hơn tư tưởng của chúng ta chừng ấy” (x. Is 55: 9). Vì thế, để được xứng đáng trước mặt Chúa, chúng ta hãy bắt đầu bằng việc “vác thập giá thầm lặng” của đời mình mà bước theo Chúa, chứ đừng hô hoán, rầm rộ. Thập giá đó không phải là cây thập giá bằng vàng ta đeo trước ngực, nhưng là cây thập giá “vô hình” ta vác trong tâm hồn mỗi ngày, bằng đời sống khiêm nhường, hoán cải và tôn trọng mọi người.

Vì thế, nếu năm xưa Chúa nói với những người Pharisêu: “Tốt hơn, hãy bố thí những gì ở bên trong, thì bấy giờ mọi sự sẽ trở nên trong sạch cho các người”, thì hôm nay, Chúa cũng đang nói với mỗi người chúng ta. Xứng đáng hay bất xứng không bởi những hình thức bên ngoài, nhưng do chính nội tâm bên trong.

Lạy Chúa, xin cho chúng con hiểu rằng điều xứng đáng trước mặt Chúa hệ tại tình trạng tốt đẹp tâm hồn hơn là những hành động bên ngoài. Xin cho chúng con biết quan tâm đến việc tu tâm dưỡng tính, nghĩa là có một tâm hồn ngay thẳng, luôn thành thật, tôn trọng và yêu thương mọi người để xứng đáng làm con cái một Cha trên trời. Amen.

Cao Nhất Huy

Lc 11,37-41

BÊN NGOÀI VÀ BÊN TRONG

Chúa Giê-su nói với ông ấy rằng: “Thật nhóm Pha-ri-sêu các người, bên ngoài chén đĩa, thì các người rửa sạch, nhưng bên trong các người thì đầy những chuyện cướp bóc gian tà.” (Lc 11,39)

Suy niệm: Khi Chúa Giê-su được mời dùng bữa tại nhà một ông Pha-ri-sêu, Người bị chủ nhà lầm bầm vì không rửa tay trước bữa ăn. Nhân sự việc ấy, Chúa Giê-su vạch trần thói đạo đức giả của nhóm Pha-ri-sêu, và chỉ ra sự tương phản đầy mỉa mai giữa bên ngoài và bên trong lòng họ: Bề ngoài họ tuân thủ cẩn thận đủ mọi khoản luật và những quy định chi li, còn bên trong tâm hồn thì toàn những chuyện xấu xa, gian tà. Chúa Giê-su lên án nặng nề lối sống mà Chúa gọi là giả hình này. Nếu chỉ tươm tất sạch sẽ bên ngoài mà trong lòng xấu xa tội lỗi thì chẳng khác nào khinh thường chính Đấng đã làm ra cả cái bên ngoài cũng như cái bên trong (c. 40).

Mời Bạn: Chúa Giê-su nói Ngài đến không phải để phá đổ luật Mô-sê nhưng Ngài cũng không thượng tôn lề luật đến mức cứng nhắc và vô cảm. Luật của Chúa là luật tình yêu. Nếu thiếu “công bằng và lòng yêu mến Thiên Chúa” thì việc tuân thủ những quy định tỉ mỉ bên ngoài sẽ mất hẳn mọi ý nghĩa và giá trị. Nếu chỉ chú tâm chăm chút bên ngoài mà bên trong toàn là sự dữ, thì chúng ta chẳng khác nào những mồ mả tô vôi (x. Mt 23,27).

Sống Lời Chúa: Dành thời gian kiểm điểm xem cách giữ luật của tôi có tương hợp với đời sống bác ái yêu thương hay không.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, cái bên ngoài không làm con ra ô uế, nhưng chính sự dữ đồn trú bên trong mới làm con ra ô uế. Xin Chúa thanh tẩy tâm hồn con và lấp đầy nó với tình yêu thương bác ái. Amen.

(5 Phút Lời Chúa)

++++++++++++++++++

Suy niệm và cầu nguyện

Suy niệm: 2

Một ông Pharisêu mời Đức Giêsu đến dùng bữa.
Cử chỉ đó cho thấy thiện cảm của ông đối với Ngài.
Đức Giêsu đã đáp lại lời mời, đã đến nhà ông và liền ngồi vào bàn tiệc.
Ông chủ nhà bị sốc vì thấy khách không rửa tay trước khi ăn.
Đối với ông đây là một thói quen quan trọng, không thể thiếu.
Thế là Đức Giêsu đã giảng cho ông một bài hẳn hoi.
Tuy nhiên, vì tế nhị, vì là khách mời cho một bữa ăn,
nên chắc Ngài đã chẳng nặng lời đến mức đó.
Bài Tin Mừng này thật ra phản ánh sự căng thẳng từ sau năm 70,
giữa những người Pharisêu thuộc giới lãnh đạo hội đường với các Kitô hữu.

Đức Giêsu đã dùng hình ảnh một cái chén uống nước và cái đĩa.
Đối với Ngài, các người Pharisêu chỉ lo lau rửa ở bên ngoài chén đĩa.
Chú trọng tỉ mỉ đến cái bên ngoài là nét riêng của họ.
Lắm khi cái bên ngoài chỉ là những cái phụ thuộc, không cần thiết.
Điều họ muốn mọi người tuân giữ lại không phải là chính Luật Môsê,
nhưng chỉ là những lời giải thích chi li Luật đó
được truyền miệng nơi các rabbi, rồi sau này được viết lại thành sách.
Đức Giêsu cho thấy cái bên trong của người Pharisêu,
cái bên trong của chén và đĩa mà họ không để tâm lau rửa.
“Cái bên trong của các người thì đầy chuyện cướp bóc, gian tà” (c. 39).
Như thế cái bên trong của chén đĩa
tượng trưng cho cái bên trong của tâm hồn con người.
Rửa sạch cái bên ngoài của chén đĩa, không đủ.
Cần phải rửa sạch cả cái lòng tham lam chiếm đoạt và lòng độc ác gian tà.
Rửa sạch cái bên trong mới là điều quan trọng hơn, cấp thiết hơn, khó hơn.
Có khi vì khó nên người ta né tránh bằng cách làm cái dễ.

Đức Giêsu bực bội về sự tương phản này nơi một số người Pharisêu,
tương phản giữa cái bên ngoài rất sạch và cái bên trong rất dơ,
khiến nhiều người có thể bị ngộ nhận.
Nhưng Thiên Chúa thì không.
Ngài thấy cả hai, vì ngài đã làm ra cả cái bên ngoài lẫn cái bên trong (c. 40).
Đức Giêsu cho ta cách để tẩy rửa cái bên trong nhơ uế, đó là bố thí (c. 41).
Trong tiếng Hy Lạp, bố thí có nghĩa gốc là bày tỏ lòng thương xót.
“Bấy giờ mọi sự trở nên sạch cho các người.”
Khi bố thí chia sẻ, người ta biến đổi từ bên trong.
Tấm lòng tham lam ác độc trở nên đầy tình bác ái xót thương.

Đức Giêsu đưa chúng ta về với cái bên trong, cái cốt lõi của đời Kitô hữu.
Như người Pharisêu cách đây hai ngàn năm, 
chúng ta vẫn bị cám dỗ để dừng lại và mãn nguyện với cái bên ngoài.
Làm sao để chúng ta thực sự trong sạch dưới ánh mắt của Thiên Chúa?
Làm sao để cái bên ngoài của chúng ta thực sự phản ánh cái bên trong?
Đời Kitô hữu chính là một nỗ lực đi từ việc giữ đạo hời hợt, hình thức,
đến việc sống đạo từ trong máu thịt mình.
Xin Chúa giúp ta rút ngắn khoảng cách giữa cái bên ngoài và cái bên trong.

Cầu nguyện

Lạy Chúa Giêsu,
khi đến với nhau,
chúng con thường mang những mặt nạ.
Chúng con sợ người khác thấy sự thật về mình.
Chúng con cố giữ uy tín cho bộ mặt
dù đó chỉ là chiếc mặt nạ giả dối.

Khi đến với Chúa,
chúng con cũng thường mang mặt nạ.
Có những hành vi đạo đức bên ngoài
để che giấu cái trống rỗng bên trong.
Có những lời kinh đọc trên môi,
nhưng không có chỗ trong tâm hồn,
và ngược hẳn với cuộc sống thực tế.

Lạy Chúa Giêsu,
chúng con cũng thường ngắm mình trong gương,
tự ru ngủ và đánh lừa mình,
mãn nguyện với cái mặt nạ vừa vặn.

Xin giúp chúng con cởi bỏ mọi thứ mặt nạ,
đã ăn sâu vào da thịt chúng con,
để chúng con thôi đánh lừa nhau,
đánh lừa Chúa và chính mình.

Ước gì chúng con xây dựng bầu khí chân thành,
để chúng con được lớn lên trong bình an.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: